Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tôi Mượn Tay Triệt Sản Chồng
2
Rồi đầy dấu hỏi.
【Nam chính triệu hồi một đám…??? Kỹ năng này có bug à!!】
Tôi ngồi xuống.
Mở miệng bao.
Con golden cái co rúm trong góc.
Tôi túm chính xác chân sau nó.
Con golden đực trong bao kia điên cuồng vặn vẹo.
Nó nghe thấy.
Nó nghe thấy hết.
Dùng sức.
Ném!
Con golden cái bị tôi quăng lên không trung.
Vẽ thành một đường cong.
Rơi chính xác vào giữa bầy chó.
Bịch.
Yên lặng nửa giây.
Sau đó—
Hơn mười con chó đực cùng lúc phát đi/ên.
Con đen lao lên trước, bị con vàng đất húc văng.
Những con khác tràn lên.
Golden cái thét lên chạy trốn.
Ba con chó chặn đường từ ba phía.
Nó bị đè xuống đất.
Tiếng kêu thảm xé toạc cả con phố.
Tôi không quay đầu.
Trong bao, con golden đực phát ra tiếng tru thảm nhất đời.
Không phải đau.
Mà là kiểu nhìn thấy tất cả nhưng không làm gì được.
Đạn mạc sụp đổ hoàn toàn.
Cấp độ sập server.
【Bạch nguyệt quang bị chó… Tôi bỏ 600 xu đọc truyện để xem nữ thần bị vậy à?? Hoàn tiền!!!】
Chó do chồng anh triệu hồi.
Người đàn bà của chồng anh tự chịu.
Thiên kinh địa nghĩa.
Tôi kéo bao chỉ còn con golden đực.
Tiếp tục chạy.
Tiếng kêu phía sau từ chói tai chuyển thành khàn khàn.
Cuối cùng chìm trong tiếng thở dốc hỗn loạn.
Biển “Trạm cứu trợ động vật hoang Nam Thành” cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt.
Ba mươi mét.
Biển chữ đỏ nền trắng.
Phai màu.
Trông như phòng khám chui.
Nhưng đủ dùng.
Tôi lách vào cửa cuốn.
Ném bao dứa lên quầy.
Cô y tá mặc áo hồng đang uống trà sữa lướt điện thoại, suýt sặc chec.
Một xấp tiền mặt đập xuống bàn.
5000 tệ.
“Triệt sản. Con đực. Ngay bây giờ. Lập tức.”
“Triệt sản bình thường cần đặt lịch, phải khám m/á/u gây mê—”
“Không gây mê!”
Cô y tá suýt sặc trân châu.
“Chị ơi… không gây mê là thiến vật lý, bọn em thường không—”
“Tiền không đủ?”
Tôi lại đập 5000 tệ.
Một vạn tiền mặt trải ra.
Đỏ rực như thảm đỏ.
Đạo đức nghề nghiệp và nhân đạo đấu nhau 0,3 giây.
Tiền thắng.
“Mời vào! Phòng phẫu thuật ở bên trong!”
4
Tôi và cô y tá hợp sức trói chặt con golden đực này lên bàn phẫu thuật.
Khó khăn lắm mới cài được dây cố định.
Bốn chân con golden bị siết chặt vào mặt bàn inox, cả cơ thể cong như cây cung, bụng phập phồng dữ dội.
Bác sĩ là một người đàn ông trung niên hói đầu, từ phòng trong đẩy cửa bước ra, miệng vẫn còn nhai cơm hộp.
Ông ta nhìn con golden trên bàn, rồi nhìn đống tiền mặt chất thành một đống nhỏ, nhanh nhẹn đeo găng vô trùng.
“Được rồi, ký giấy miễn trách nhiệm—”
Ông ta đưa tay lấy con dao mổ trong khay dụng cụ.
Ngón tay bóp vào khoảng không.
Dao không còn. Kéo không còn. Kẹp cầm máu cũng không còn.
Cả khay dụng cụ sạch trơn, đến cái kéo nhỏ cắt gạc trên tường cũng bốc hơi.
Đạn mạc sống lại tại chỗ:
【Nam chính phát động “xóa hàng loạt”! Trong bán kính hai mươi mét toàn bộ vật sắc nhọn bị xóa sạch!】
【Nữ chính lấy gì triệt sản đây? Cắn bằng răng à?】
Bác sĩ dang hai tay, mười ngón tay chụp hụt trong không khí hai lần.
“Không có dụng cụ, không thể phẫu thuật.”
Con golden đực nằm bẹp trên bàn, thở hồng hộc như vừa chạy marathon xong.
Đạn mạc vui như mở hội:
【Tuyệt xử phùng sinh! Đây chính là hào quang nam chính!】
【Nữ chính dừng tay đi! Đội bảo vệ của nam chính đã xuất phát, còn lại tám phút!】
Tôi không nói gì, xoay người đi ra ngoài.
Đạn mạc nổ một hàng emoji pháo:
【Chạy rồi chạy rồi! Cúp đuôi nhận thua rồi! Sướng!】
Tôi đẩy cửa cuốn, chân trần bước lên nền xi măng nóng rực.
Nhìn sang trái.
Tiệm kim khí Lão Chu, cách sáu mét.
Trong phạm vi hai mươi mét vật sắc nhọn bị xóa sạch—
Nhưng kìm không phải dao, không có lưỡi, không tính là vật sắc nhọn.
Kệ hàng thứ ba, tầng dưới cùng, góc phủ đầy bụi.
Một chiếc kìm công nghiệp cỡ lớn dài nửa mét nằm yên ở đó.
Quét mã.
Ba mươi tám tệ.
Đạn mạc đột nhiên im lặng.
Cái kiểu im lặng của đám đông đứng xem tai nạn xe liên hoàn.
Tôi xách chiếc kìm quay lại phòng phẫu thuật.
Đầu kìm kéo trên nền gạch, âm thanh kim loại cọ sát chói tai.
Bốp.
Chiếc kìm đập xuống bàn inox, lõm vào một vết.
“Không cần dao. Dùng cái này. Kẹp nát.”
Sắc mặt bác sĩ từ màu người sống nhảy thẳng sang màu nhà xác, lùi hai bước đập vào tủ khử trùng.
“Cô… cô gái này, đây không phải quy trình chuẩn—”
“Một vạn không đủ? Hai vạn.”
Con golden đực hoàn toàn sụp đổ.
Chất lỏng ấm nóng theo mép bàn nhỏ xuống, mùi khai nhanh chóng lan ra.
Đạn mạc khóc ròng:
【Anh trai đừng sợ! Bảo vệ sắp đến rồi!】
【Con đàn bà này là ác quỷ à? Gói VIP năm của tôi có hoàn tiền được không?】
Bác sĩ sống chết không chịu ra tay.
Được thôi.
Tôi rút găng cao su đeo vào, cổ tay bật “tách” một tiếng.
Nhấc chiếc kìm lên.
Năm cân nặng trịch, rỉ sắt và dầu máy dính đầy tay.
Miệng kìm mở ra—
Ầm.
Cửa phòng phẫu thuật bay khỏi khung cửa, tấm kim loại rơi xuống đất bật hai cái.
Bảy người.
Vest đen. Kính đen. Mặt nạ đen.
Tên đứng đầu cao một mét chín, vai rộng chắn kín khung cửa.
“Dừng tay.”
Hai chữ trầm thấp ổn định, mang cảm giác chuyên nghiệp kiểu “lương tháng năm vạn, không rảnh nói nhảm.”
Đạn mạc đồng loạt cao trào:
【Đội bảo vệ bóng đêm! Thẻ triệu hồi cấp S! Toàn bộ là lính đặc nhiệm giải ngũ!】
【Nữ chính xong rồi hahaha! Quỳ xuống gọi chồng còn kịp!】
Bảy người tản ra hình quạt, đội hình đột nhập trong nhà tiêu chuẩn.
Rõ ràng là tới để khống chế tôi, cứu con chó.
Tên dẫn đầu bước lên một bước, giơ tay ra hiệu bỏ vũ khí.
Tôi nhìn hắn.
Lại nhìn con golden đực co rúm trên bàn.
Rồi cười.
Chiếc kìm giơ lên.
Năm cân mùi rỉ sắt.
Rơi xuống chính xác mục tiêu—
Không phải bảo vệ.
Mà là thứ đang co lại chỉ bằng hạt óc chó trên bàn.
Tên bảo vệ gần nhất lao tới, đầu ngón tay vừa chạm vào khuỷu tay tôi.
Miệng kìm khép lại.
Rắc.
Tiếng tru của con golden đực xuyên thủng cả tòa nhà.
Một bóng đèn trong phòng phẫu thuật nổ tung.
Rồi bóng thứ hai cũng nổ.