Tôi Mượn Tay Triệt Sản Chồng

1



1
“Chị dâu lùi ra sau đi! Cứ để bọn em lo!”

Mấy anh bảo vệ lực lưỡng cầm xiên chống bạo động và d/ùi c/ui đi/ện phá cửa xông vào.

Cảnh tượng chẳng khác gì đột kích ổ đa cấp.

Tôi ngoan ngoãn tránh sang một bên, tiện tay mở toang cửa phòng ngủ.

Đội trưởng bảo vệ lao lên trước, cao hơn mét tám lăm, đứng chắn ngay cửa khiến ánh sáng bị che mất một nửa.

Lúc này hai con golden mới hoàn hồn.

Con golden đực liều mạng giãy giụa muốn tách ra.

Nhưng vô ích.

Vì chó khi giao phối sẽ bị khóa lại, gọi là “thời kỳ khóa kết”.

Cố tách ra bằng sức mạnh hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Không chạy được.

Một con cũng đừng hòng chạy.


Đạn mạc nổ tung:

【Xong rồi xong rồi! Nam chính mau dùng hệ thống đi!】

【Con này đi/ên à, có cần làm quá với hai con chó không???】

Có chứ.

Rất cần.

Đội trưởng bảo vệ cầm xiên chọc tới.

Triệu Minh Hiên theo bản năng né tránh, nhưng vì phía sau còn dính con golden cái nên lại bị kéo ngược về.

Hắn muốn chui xuống gầm giường.

Mới chui được nửa thân đã mắc kẹt—

Giường nhà tôi thấp, gầm chỉ cao 15 cm, hai con golden trưởng thành chồng lên nhau thì nhét không lọt.


Đội trưởng bảo vệ túm chân sau kéo ra.

Triệu Minh Hiên há miệng cắn.

“Đ* mẹ! Con chó này bị d/ại à?!”

Dùi cui điện lập tức dí vào.

Vù——

Hai con golden đồng thời phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Ngay sau đó cơ thể co giật dữ dội, khóa gi/ao ph/ối lập tức tách ra.


Đạn mạc hoàn toàn phát điên:

【Thương anh quá!!!】

【Nữ chính ác độc! Báo cáo! Ngược đãi động vật!】

Tôi uống một ngụm nước.

Không phải.

Tôi đang ngược đãi chồng mình, liên quan gì tới động vật.

Đội trưởng bảo vệ vỗ tay, quay lại cười với tôi.

“Chị dâu, con đực này dữ quá, đập chec rồi vứt bãi rác luôn nhé? Cho nhanh.”


Chân chó của Triệu Minh Hiên run lên một cái.

Tôi ngồi xổm xuống.

“Đừng gi/ec. Bỏ vào bao tải đưa đến trạm cứu trợ động vật hoang ở thành Nam, triệt sản. Con đực con cái triệt hết, không sót con nào.”

Tôi lấy điện thoại chuyển hai nghìn tệ tiền lì xì.

“Tiền cảm ơn, mấy anh đi uống trà sữa.”

Đội trưởng bảo vệ cười tươi nhận tiền.

Con golden đực lập tức bùng phát.

Bốn chân đá loạn.

Hai chữ “triệt sản” khiến mắt nó gần như lòi ra khỏi hốc mắt.

Đạn mạc gào khóc:

【Nam chính mau mở hệ thống đi! Anh là người có bàn tay vàng mà!】

Bảo vệ nhanh nhẹn lấy hai bao dứa.


Con golden cái ngoan ngoãn bị nhét vào.

Con golden đực giãy thoát hai lần, cắn rách găng tay của bảo vệ Tiểu Vương, suýt nhảy lên bệ cửa sổ.

Ba người hợp sức đè xuống, trùm bao lên đầu.

Trong bao vang lên tiếng kêu nghẹt.

Rồi—

Cả căn phòng yên lặng nửa giây.

Con golden đực không động nữa.

Không phải đầu hàng.

Mà là kiểu tĩnh lặng quỷ dị trước khi làm điều gì đó.


Phong cách đạn mạc lập tức thay đổi:

【Đến rồi đến rồi! Nam chính mở đại chiêu rồi!】

【Nội ứng đang tới! Nữ chính tiêu rồi hahaha】

Ngay sau đó, cuối hành lang vang lên tiếng thang máy.

Đinh——

Quản lý tòa nhà Lý béo dẫn theo bảy tám người chạy tới, mồ hôi đầy đầu, áo sơ mi ướt đẫm.

Ông ta chống khung cửa thở ba giây.

“Đợi—đợi đã! Hai con chó này không được động vào!”

Đội trưởng bảo vệ quay đầu, vẻ mặt khó hiểu.

Lý béo lau mồ hôi, liếc nhìn lông chó khắp sàn, tường bị lõm, hai cái bao dứa đang động đậy.

Yết hầu ông ta nuốt khan.

“Hai con này… là chó giống do chủ nhà gửi nuôi, có đăng ký! Không thể tùy tiện xử lý!”


Tôi chậm rãi quay người.

Mười phút trước khi tôi gọi điện, anh đâu có nói vậy đâu, quản lý Lý.

Trong số bảy tám người phía sau ông ta có hai người mặc vest thắt cà vạt, nhìn là biết không phải người của ban quản lý.

Một người trong đó lấy điện thoại ra.

Trên màn hình hiển thị giao diện cuộc gọi.

Ghi chú tên ba chữ.

Triệu Minh Hiên.


2
Lý béo chỉnh lại thắt lưng, bước lên.

“Cô Lâm, Điều 17 trong Quy ước chủ hộ quy định rõ: chó nuôi phải có giấy đăng ký hợp lệ mới được hoạt động trong khu dân cư. Khi chưa xác minh thân phận, không ai được tự ý xử lý.”

Ông ta nhận tập hồ sơ từ người mặc vest, dùng móng tay chỉ vào một dòng.

“Người vi phạm, ban quản lý có quyền tạm giữ động vật liên quan.”

Bao dứa bị kéo khỏi tay tôi.

Đội trưởng bảo vệ buông tay.

Tôi quay lại nhìn anh ta.

Anh ta tránh ánh mắt tôi, xoa chiếc găng tay bị cắn rách, lùi nửa bước.

Các bảo vệ khác cũng dán tường lùi ra.


Đạn mạc đúng giờ xuất hiện:

【Hahaha nữ chính ngu chưa! Hai nghìn tệ mà muốn mua đứt bảo vệ à?】

【Ít người không địch nổi đông! Khuyên đầu hàng tại chỗ!】

Lý béo đưa tay lấy bao.

“Phối hợp chút, chúng tôi đưa chó về văn phòng trước—”

“Quản lý Lý.” Tôi không buông tay.

“Lầu sáu, 603, Vương Mỹ Lệ.”

Tay ông ta khựng giữa không trung.

Tôi ghé sát tai ông ta, âm lượng vừa đủ một người nghe.

“Ngày 14 tháng trước, Hanting Đông Thành phòng 312. Anh quẹt thẻ phụ đứng tên vợ anh. Ba tiếng bốn mươi phút. Video camera tôi còn lưu trong điện thoại.”

Thông tin này là đạn mạc vừa nhắc ba phút trước.

Cảm ơn các thầy đạn mạc, gạch chân trọng điểm.


Mặt Lý béo từ màu thịt kho chuyển sang gà luộc.

Đầu gối mềm ra, lùi lại hai bước.

“Cô—cô sao—”

“Biết thế nào không quan trọng. Quan trọng là bây giờ anh mở thang máy cho tôi, hay mở thang máy cho anh.”

Hai người mặc vest nhìn nhau.

Trên mặt viết rõ: “lương không đủ để dính vào chuyện này.”

Bảo vệ lập tức tản ra.

Chạy nhanh hơn cả lúc tan ca.

Tôi mỗi tay kéo một bao, lôi 80 kg golden vào thang máy.

Đinh—— tầng hầm B1.


3
Kéo bao đi được nửa đường.

Bánh trước chiếc SUV bên trái nổ lốp.

Tiếp đó là chiếc sedan bên phải.

Rồi chiếc xe tải phía sau.

Bốn chiếc xe, tám cái lốp, mười giây hỏng sạch.

Đạn mạc vui như Tết:

【Kỹ năng nam chính cuối cùng cũng kích hoạt! “Hào quang xui xẻo”! Kỹ năng bị động cấp C! Trong phạm vi 50m phương tiện hỏng 100%!】

【Đếm ngược biến thân còn 10 phút! Chịu thêm chút nữa là thắng!】

【Đợi biến lại người, việc đầu tiên là ly hôn con đàn bà độc ác này!】


Xe của tôi cũng xẹp bốn bánh.

Ra khỏi bãi xe quét xe đạp chia sẻ.

Vừa đạp—

Rắc.

Xích đứt tung.

App gọi xe.

Bảy chiếc xe hủy đơn trong ba giây.

Ngay cả xe ghép cũng bỏ chạy.

Mười phút.

Tôi cúi xuống nhìn đôi giày cao gót mảnh.

Cởi ra.

Chân trần giẫm lên nhựa đường.

Sỏi cấn vào gan bàn chân, đau rát.

Không quản nữa.

Cúi xuống kéo dây bao.

Chạy.

Bao dứa kéo trên mặt đường phát ra tiếng ma sát chói tai.

Chấn động mạnh khiến hai con golden bên trong nôn mửa, giãy loạn.

Khoảng cách tới trạm cứu trợ càng lúc càng gần.


Đạn mạc đột nhiên tràn đầy dấu chấm than:

【Nam chính dùng lá bài cuối! Triệu hồi thú đàn! Kỹ năng cấp A!】

Ở góc đường phía trước.

Tiếng chân cào đất vang lên dày đặc.

Hơn mười con chó hoang từ trong hẻm lao ra.

Xếp thành nửa vòng cung, chặn kín đường ra cổng đông.

Mỗi con đều nhe môi, lộ hàm răng vàng xỉn.

Con đầu đàn là chó đen tai cụt nửa, thân hình gần bằng chó Becgie.

Chân sau cong lại, chuẩn bị vồ.


Tôi dừng lại.

Chân trần đứng trên nhựa đường nóng rực.

Trong bao phía sau, con golden đực phát ra một tiếng ư ử đắc ý.

Tôi nhìn xuống bên cột đèn—

Cái hót rác sắt của công nhân vệ sinh để quên.

Bên cạnh có tấm biển.

“Trạm cứu trợ động vật hoang Nam Thành — điểm tiếp nhận tạm thời → 200m”


4
Hơn mười con chó hoang tản hình quạt.

Chặn kín cả con đường.

Con đầu đàn cong lưng chuẩn bị lao tới.

Đạn mạc vui mừng:

【Kỹ năng A — Triệu hồi thú đàn! Nữ chính vô giải! Khuyên quỳ xuống gọi chồng!】

Tôi không động.

Không phải vì sợ.

Mà vì đang quan sát.

Con đầu đàn cong lưng, nâng đuôi.

Con phía sau còn quá đáng hơn—

Lưỡi thè dài, nước dãi kéo thành dây 20 cm.

Hai chân sau cọ đất liên tục.

Con thứ ba.

Thứ tư.

Thứ năm.

Giống hệt nhau.

Động dục.

Hơn mười con chó đực.

Không con nào ngoại lệ.

Toàn bộ đang trong thời kỳ độ/ng d/ụ/c.


Tôi không đọc kỹ điều kiện của kỹ năng “triệu hồi thú đàn” của Triệu Minh Hiên—

Chó đực đang động dục phục tùng tốt nhất, nhưng tính công kích thấp nhất.

Chúng lao tới không phải để cắn tôi.

Mà vì ngửi thấy mùi của con golden cái.

Đạn mạc im lặng ba giây.

 

Chương tiếp
Loading...