Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tôi Mượn Tay Triệt Sản Chồng
3
5
Sau khi bóng đèn nổ, phòng phẫu thuật rơi vào bóng tối.
Chỉ còn đèn khẩn cấp màu xanh lục chiếu xuống vũng máu trên bàn.
Trong miệng kìm kẹp hai khối thịt ấm nóng, vẫn còn nhiệt cơ thể.
Rơi xuống.
Gọn gàng.
Tiếng tru của con golden đực dừng lại ở giây thứ ba—
Bốn chân co giật đá loạn, dây trói làm bàn kim loại rung lên ù ù.
Đạn mạc đứng máy ba giây.
Sau đó chậm rãi trôi qua với tốc độ như đám tang.
【…mất rồi?】
【Thật sự mất rồi.】
【Nam chính tôi nuôi tám trăm xu… mất trứng rồi.】
Tôi mở miệng kìm.
Hai cục thịt lẫn máu lăn vào khay y tế.
“Cộp.”
Âm thanh giòn tan, dễ nghe.
Tên đội trưởng bảo vệ lao tới cạnh bàn, đưa tay muốn bắt tay tôi.
Bốp.
Không phải hắn đánh tôi.
Mà là con golden đực trên bàn—
Xương toàn thân kêu răng rắc, lớp lông vàng co lại với tốc độ mắt thường thấy được.
Bốn chân kéo dài, cột sống bẻ cong tái cấu trúc.
Lông vàng co vào lỗ chân lông như băng tua ngược.
Mặt chó ép dẹp, sống mũi nhô lên, ngũ quan sắp xếp lại.
Ba giây.
Triệu Minh Hiên trần truồng nằm trên bàn phẫu thuật.
Hai tay ôm giữa hai chân—
Không đúng.
Không có gì để ôm.
Thậm chí quần cũng không có.
Máu từ kẽ tay trào ra.
Theo mặt bàn inox chảy thành dòng nhỏ, tí tách rơi xuống gạch.
Mặt hắn méo mó đến lệch cả ngũ quan, miệng há to như con cá bị đóng đinh trên thớt.
Đến giây thứ tư, dây thanh quản mới hoạt động lại.
“AAAAAAAAA—”
Tiếng hét xuyên tường, xuyên cửa cuốn, xuyên cả con phố.
Sáu trăm mét ngoài khu dân cư có người thò đầu ra nhìn.
Đội trưởng bảo vệ đứng đơ.
Sáu người vest đen cũng đứng đơ.
Bác sĩ hói đầu trực tiếp ngồi bệt xuống đất, cơm hộp úp lên ống quần mà cũng không cảm thấy.
Tiếng hét của y tá và tiếng gào của Triệu Minh Hiên hòa vào nhau.
Thành một bản song tấu quỷ dị.
Đạn mạc từ phong cách tang lễ chuyển thẳng sang kênh pháp luật:
【Báo cảnh sát báo cảnh sát! Cố ý gây thương tích!】
【Nữ chính xong rồi! Ngồi tù mọt gông! Cố ý thiến chồng!】
Mồ hôi lạnh của tôi thật sự chảy xuống.
Không phải vì sợ.
Mà là sợ sau khi nghĩ lại.
Chỉ thiếu một giây.
Nếu chiếc kìm rơi muộn một giây, hắn biến lại thành người trước, tôi mới kẹp—
Tội cố ý gây thương tích.
Ba năm trở lên, nặng thì bảy năm.
Nhưng bây giờ?
Tôi chậm rãi ngẩng đầu.
Góc trần phòng phẫu thuật.
Một camera hình bán cầu to bằng nắm tay.
Đèn đỏ sáng ổn định.
Camera giám sát.
Không góc chết.
Quay rõ ràng—
Tôi thiến một con chó hoang.
Không ai chứng minh được chó có thể biến thành người.
Nói ra ngoài, giường bệnh viện tâm thần cũng không đủ.
Đội trưởng bảo vệ hoàn hồn, lấy điện thoại định gọi 110.
“Cứ gọi đi.”
Tôi lau máu trên tay, chỉ vào camera.
“Trong camera, tôi triệt sản một con chó hoang.
Đang phẫu thuật thì nó biến thành người.
Anh nghĩ cảnh sát nghe xong sẽ đưa ai vào viện?”
Ngón tay cái của hắn lơ lửng trên màn hình.
Triệu Minh Hiên lăn lộn trên bàn, máu văng lên tay áo hắn.
Hắn nhìn vết máu.
Lại nhìn camera.
Điện thoại bỏ lại vào túi.
Triệu Minh Hiên gào thét:
“Báo cảnh sát! Báo cảnh sát cho tao! Con khốn này cắt mất—mất—”
Hắn nói không nổi.
Quá thảm.
Thảm không nỡ nhìn.
6
Triệu Minh Hiên lăn từ bàn phẫu thuật xuống.
Ngã lên nền gạch, đau đến cuộn như con tôm.
Nhưng bản năng sinh tồn—
Không, bản năng giữ trứng—
Khiến hắn bò lết lao về phía khay y tế trong tay tôi.
Tôi lùi một bước.
Hắn vồ hụt.
Cằm đập xuống gạch, răng cắn rách đầu lưỡi.
Máu từ khóe miệng và giữa hai chân cùng chảy ra.
Cả người giống như cái vòi nước hỏng hai đầu.
Tôi bưng khay lùi tới bồn rửa.
“Tiến thêm một bước nữa.
Hai cục này tối nay sẽ bắt đầu chuyến du lịch trong hệ thống cống thành phố.”
Chân Triệu Minh Hiên run lên.
Cả người đứng cứng tại chỗ.
Gân xanh trên trán như muốn nổ tung.
Đạn mạc im lặng hai giây rồi bùng nổ:
【Cô ta điên rồi thật sự điên rồi! Sao còn ác hơn cả hệ thống!】
【Nam chính nghĩ cách đi! Sáu giờ đầu còn nối vi phẫu được!】
Triệu Minh Hiên quỳ xuống.
Bịch.
Quỳ thật.
“Lâm Tri Hạ… vợ… em trả lại cho anh… em muốn gì anh cũng cho… xin em…”
Hắn dập đầu.
Trán chạm đất.
Nhấc lên.
Chạm đất.
Cú thứ ba đập ra máu.
Dập thật.
Không giả.
Một người đàn ông tài sản hơn trăm triệu.
Trần truồng, toàn thân đầy máu.
Quỳ trên nền gạch bệnh viện thú y dập đầu.
Phong cách đạn mạc chuyển từ phẫn nộ sang im lặng.
Ngay cả fan cuồng cũng không gõ nổi bốn chữ “nam chính cố lên.”
Tôi không nói.
Bưng khay nhìn hắn diễn.
Ngoài cửa phòng phẫu thuật vang lên tiếng bước chân loạng choạng.
Một người phụ nữ.
Toàn thân đầy bùn, cánh tay ba vết cắn sâu lộ xương, tóc rối như tổ quạ, váy rách thành từng mảnh.
Tô Uyển Thanh.
Bạch nguyệt quang quay lại.
Cô ta không biết làm sao giải được trạng thái biến hình, lần theo đường cũ quay về.
Vừa vào cửa đã lao tới Triệu Minh Hiên, khóc đến sủi cả bong bóng mũi.
“Minh Hiên… hu hu hu Minh Hiên em đau quá… mấy con chó đó… chúng nó…”
Cô ta đưa tay ôm Triệu Minh Hiên.
Triệu Minh Hiên ngẩng đầu nhìn cô ta.
Ánh mắt đó, cả đời tôi chưa từng thấy—
Không phải đau lòng.
Không phải hối hận.
Mà là hận thuần túy, cô đặc, tinh luyện.
Nếu không phải mùi của người đàn bà này dẫn lũ chó hoang tới.
Nếu không phải lũ chó chặn đường khiến hắn bị kéo vào trạm cứu trợ.
Trứng của hắn vẫn còn.
Triệu Minh Hiên chộp cây giá treo truyền dịch trên đất.