Giới Hạn Trăm Lời Nói

2



Trong mắt nó không có chút thương hại.

Chỉ có phấn khích.

Qua tấm gương toàn thân phía sau nó, tôi nhìn thấy một cảnh khiến toàn thân tôi lạnh toát.

Nó lén giơ ngón tay cái với mẹ tôi.


Một tín hiệu tán thưởng.

Một trò đùa đã thành công.

Hóa ra tất cả chuyện này…

là món quà sinh nhật mà em trai đã chuẩn bị cho tôi
 chỉ vì buổi chiều tôi không thèm để ý đến nó.

3

 

Hai mươi roi, không nhiều không ít.

 

Mẹ đánh xong, thở hổn hển.

 

“Cút về phòng cho tao, tự kiểm điểm cho đàng hoàng! Thời gian còn lại hôm nay, mày không được nói thêm một chữ nào nữa!”

 

Tôi không nhìn bà, cũng không nhìn Lâm Phong.

 

Từng bước một, tôi đi về phòng mình.

 

Vết thương trên lưng nhói lên từng cơn.

 

Tôi khóa trái cửa, cởi áo.

 

Trong gương, tấm lưng đã chằng chịt những vết đỏ đan chéo.

 

Tôi lấy từ chiếc hộp thuốc nhỏ dưới gầm giường ra bông tăm và thuốc sát trùng, chậm rãi tự bôi thuốc cho mình.

 

Động tác rất nhẹ, rất chậm, nhưng cũng rất thuần thục.

 

Mười năm rồi, tôi sớm đã học được cách tự chăm sóc bản thân.

 

Cơn đau nhắc tôi rằng mọi thứ vừa xảy ra, đều chân thực đến mức nào.

 

Tôi không hận cây roi.

 

Nó không có sinh mệnh.

 

Thứ tôi hận là bàn tay vung roi, và ngón tay cái dựng lên kia.

 

Đêm đã khuya.

 

Tôi lại hoàn toàn không buồn ngủ.

 

Tôi lấy từ dưới gối ra một cuốn sổ cũ và một cây bút.

 

Đây là bí mật duy nhất của tôi.

 

Tôi không thể nói.

 

Nhưng tôi có thể viết.

 

Tôi mở cuốn sổ ra, dưới ngày hôm nay bắt đầu ghi lại.

 

Tôi không dùng những từ ngữ hoa mỹ, cũng không miêu tả tâm trạng của mình.

 

Tôi chỉ ghi lại sự thật.

 

“15 tháng 8, trời nắng.
 Số chữ hôm nay: 86.
 Vượt mức: không.
 Hình phạt: đánh roi hai mươi cái.
 Nguyên nhân: bị buộc tội nói dối.”

 

Viết xong, tôi nhìn dòng chữ này, cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Tôi gạch bỏ ba chữ “bị buộc tội”.

 

Tôi đúng là đã nói dối.

 

Trong cái nhà này, nói dối là một trong những kỹ năng sinh tồn của tôi.

 

Tôi nhìn những dòng ghi chép dày đặc trong cuốn sổ.

 

Mỗi ngày, mỗi con số, mỗi lần trừng phạt.

 

Giống như một tù nhân khắc từng vạch lên tường, đếm ngày thi hành án của mình.

 

Không biết đã qua bao lâu, tôi ngửi thấy một mùi lạ.

 

Giống như nhựa bị cháy khét.

 

Tôi nhíu mày, ngồi dậy.

 

Mùi đó, hình như từ phòng khách truyền tới.

 

Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm không lành.

 

Lâm Phong có tật nghịch lửa.

 

Nó thích dùng bật lửa đốt mấy thứ linh tinh, nhìn chúng cong lại, cháy đen, rồi biến thành tro.

 

Tôi từng dùng số chữ ít ỏi của mình để nhắc mẹ.

 

“Mẹ, em trai, nghịch lửa, nguy hiểm.”

 

Bảy chữ.

 

Lúc đó mẹ trả lời: “Con trai nghịch ngợm chút là bình thường, đừng có làm quá lên. Lo giữ cái miệng của mày cho tốt là được.”

 

Mùi khét càng lúc càng nồng.

 

Còn kèm theo những tiếng lách tách rất nhỏ.

 

Tôi đứng dậy, đi đến cửa.

 

Tay đặt lên tay nắm cửa, hơi nóng.

 

Hỏng rồi.

 

Tôi giật mạnh cửa ra.

 

Một luồng khí nóng mang theo khói đen ập thẳng vào mặt.

 

Phòng khách đã ngập trong ánh lửa.

 

Ghế sofa, rèm cửa, và bức thêu chữ thập “Gia hòa vạn sự hưng” mà mẹ luôn tự hào.

 

Chuông báo khói trong nhà không hề kêu.

 

Tôi chợt nhớ ra, tuần trước Lâm Phong chê nó kêu inh ỏi khi nó lén hút thuốc, nên đã tháo xuống.

 

Khói dày khiến tôi ho sặc sụa.

 

Tôi lập tức ngồi xổm xuống, dùng tay áo bịt miệng và mũi.

 

Trong ánh lửa và làn khói đặc quánh, mắt tôi điên cuồng tìm kiếm.

 

Cửa phòng mẹ đóng kín.

 

Cửa phòng Lâm Phong mở.

 

Nhưng nó không ở trong đó.

 

Ngay lúc tôi chuẩn bị tìm đường thoát thân trước, khóe mắt chợt nhìn thấy một bóng nhỏ đang chạy rất nhanh.

 

Là Lâm Phong.

 

Nó không chạy về phía cửa chính.

 

Như một con chuột hoảng loạn, nó lao thẳng vào căn phòng chứa đồ ở cuối hành lang.

 

Nơi đó chất đầy đồ đạc cũ và đồ linh tinh.

 

Từ nhỏ đó đã là chỗ nó thích chơi trốn tìm nhất.

 

Cũng là góc chết ít ai chú ý nhất trong cả căn nhà.

 

Tim tôi hụt một nhịp.

 

Lửa lan nhanh hơn tôi tưởng.

 

Trần nhà bắt đầu bong ra, rơi xuống đất, bắn tung những đốm lửa.

 

Đầu óc tôi quay cuồng tính toán.

 

Tự chạy.

 

Hay kéo nó chạy.

 

Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua một giây.

 

Cuối cùng tôi chọn tự chạy.

 

Bởi vì tôi biết tôi không thể thuyết phục được nó.

 

Bao năm nay, nó chưa từng nghe tôi nói bất kỳ câu nào.

 

Nếu tôi lao tới kéo nó, nó sẽ giật tay tôi ra, hét lên rồi chui vào góc sâu hơn.

 

Hơn nữa, mười bốn chữ kia, tôi còn có lời quan trọng hơn cần nói.

 

Mười năm áp chế và rèn luyện khiến tôi vào lúc này bình tĩnh hơn bất kỳ ai.

 

Tôi bò sát mặt đất, nhanh chóng bò về phía cửa chính theo trí nhớ.

 

Muốn hét “Cứu với, cháy rồi”, nhưng lời đến miệng lại không phát ra tiếng.

 

 

 

4

 

Sàn nhà nóng bỏng, thiêu đốt lòng bàn tay và đầu gối tôi.

 

Tôi nghiến răng, không kêu một tiếng.

 

Khi bò ngang cửa phòng mẹ, tôi dừng lại một giây.

 

Bên trong rất yên tĩnh.

 

Có lẽ bà đã…

 

Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua.

 

Tôi tiếp tục bò về phía trước.

 

Càng lúc càng gần cửa chính.

 

Tôi có thể cảm nhận được luồng không khí lạnh, tươi mới từ thế giới bên ngoài lọt qua khe cửa.

 

Cuối cùng, tôi chạm vào tay nắm cửa lạnh ngắt.

 

Tôi dùng hết sức lực xoay nó, đẩy ra.

 

“Rầm.”

 

Tôi lăn ra ngoài, ngã xuống khu vực hành lang chung.

 

Tôi hít từng ngụm không khí lớn, lồng ngực đau nhói vì ho dữ dội.

 

Mặt và tay đều phủ đầy tro khói đen.

 

Tôi móc chiếc điện thoại cũ từ trong túi ra.

 

Đó là chiếc điện thoại bố mua cho tôi trước khi phá sản.

 

Rất cũ, nhưng vẫn dùng được.

 

Tôi không chần chừ một giây, gọi đến số mà tôi đã thuộc lòng từ lâu.

 

Điện thoại nhanh chóng được bắt máy.

 

“Alo, trung tâm cứu hỏa.”

 

Tôi dùng hết sức giữ cho giọng mình ổn định và rõ ràng.

 

“Đường XX, khu XX, tòa 3, 401. Cháy.”

 

Mười bốn chữ.

 

Không nhiều không ít.

 

Đầy đủ mọi thông tin quan trọng.

 

Hôm nay tôi đã dùng hết một trăm chữ.

 

“Được rồi, chúng tôi lập tức xuất phát! Xin hỏi bên trong còn bao nhiêu người?”

 

Tôi dừng lại vài giây.

 

“Hai người.”

 

Hôm nay vượt mức hai chữ.

 

Tôi cúp máy.

 

Ngồi bệt xuống đất, nhìn cánh cửa nhà mình không ngừng phun ra những làn khói đen đặc.

 

Ngay lúc đó, cửa nhà đối diện mở ra.

 

Là cô Trương hàng xóm, bị khói đánh thức.

 

“Trời ơi! Cháy rồi!”

 

Bà hét lên, hành lang lập tức náo loạn.

 

Tiếng bước chân, tiếng gọi nhau, rối tung cả lên.

 

Ngay sau đó, cửa nhà tôi lại bị đẩy từ bên trong ra.

 

Một bóng người loạng choạng lao ra ngoài.

 

Là mẹ.

 

Toàn thân bà ướt sũng, rõ ràng đã dùng nước trong phòng tắm mới xông ra được.

 

Tóc cháy xém vài chỗ, mặt đen trắng loang lổ, vô cùng chật vật.

 

Bà vẫn còn sống.

 

Tôi nhìn bà, trong lòng không gợn một chút sóng.

 

Bà cũng nhìn thấy tôi, sững lại một giây.

 

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, đồng tử lập tức co lại.

 

“Phong Phong! Phong Phong của mẹ đâu!”

 

Bà khàn giọng gào lên, định quay lại lao vào đám cháy.

 

Nhưng bị hàng xóm xông lên kéo lại.

 

“Không vào được! Muốn chết à!”

 

Mẹ điên cuồng giãy giụa.

 

Ánh mắt bà như hai lưỡi dao, ghim chặt vào người tôi.

 

Bà lao tới trước mặt tôi, túm chặt cổ áo tôi.

 

“Lâm Phong đâu! Em trai mày đâu! Mày có thấy nó không!”

 

Tôi nhìn bà.

 

Không nói.

 

Tiếng xe cứu hỏa từ xa vang lên, mỗi lúc một gần.

 

Đèn cảnh báo đỏ xanh luân phiên chiếu sáng gương mặt hoảng sợ của từng người trong hành lang.

 

Các lính cứu hỏa lao lên, động tác nhanh và chuyên nghiệp.

 

Mẹ vì hít quá nhiều khói, cổ họng đã hoàn toàn khàn đặc, chỉ phát ra những âm thanh khò khè.

 

Bà chỉ vào đám cháy, rồi chỉ vào tôi, điên cuồng muốn biểu đạt điều gì đó.

 

Một người trông như đội trưởng cứu hỏa nhanh chóng bước tới trước mặt tôi, ngồi xổm xuống.

 

Mặt anh cũng bị khói hun đen, nhưng ánh mắt rất bình tĩnh.

 

“Cô bé, đừng sợ, là cháu gọi báo cháy đúng không?”

 

Tôi gật đầu.

 

“Cháu nói cho chú biết, bên trong còn người không? Ở vị trí cụ thể nào?”

 

Tất cả ánh mắt đều tập trung vào tôi.

 

Tôi trở thành hy vọng duy nhất.

 

Mẹ thấy tôi không nói, sốt ruột đến phát điên.

 

Bà lao tới, móng tay bấu sâu vào cánh tay tôi.

 

Rất đau.

 

Bà dùng cổ họng khàn đặc, không phát ra tiếng, chỉ mấp máy môi với tôi.

 

“Nói! Mau nói đi! Mẹ xin con!”

 

5

 

Cầu xin tôi?

 

Tôi nhìn bà.

 

Đây là lần đầu tiên trong mười năm qua, tôi nhìn thấy trong mắt bà thứ cảm xúc gọi là “van xin”.

 

Trước đây, ở đó chỉ có lạnh lùng, chán ghét, và mất kiên nhẫn.

 

Hóa ra bà cũng biết cầu xin người khác.

 

Hóa ra con trai bà, là một mạng sống còn quan trọng hơn mạng sống của tôi.

 

Tôi cúi đầu, nhìn chiếc máy đếm màu hồng đang bị tôi siết chặt trong tay.

 

“102, 23:55.”

 

Mẹ thấy tôi cúi đầu nhìn máy đếm, sự van xin trong mắt lập tức biến thành tuyệt vọng.

 

Bà biết quy tắc của tôi.

 

Bà càng biết rõ, quy tắc hôm nay, là do tôi quyết định.

 

Trước ánh mắt của toàn bộ hàng xóm và lính cứu hỏa, bà làm ra một việc khiến cả tôi và mọi người đều kinh hãi.

 

Hai đầu gối bà mềm nhũn, quỳ sụp thẳng xuống trước mặt tôi.

 

Trán đập mạnh xuống nền xi măng lạnh ngắt.

 

Cộp.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...