Bánh Sủi Cảo Mốc
1
1
Mẹ tôi đi làm ở nhà máy bột mì về.
Bà vác theo một bao bột mì hết hạn, đã mốc meo và sinh giòi.
Thấy tôi đứng ngây ra không nhúc nhích, mẹ tôi liền đá cho tôi một cú thật mạnh.
“Nuôi mày có ích gì hả? Đứng đực ra như con ngốc ấy!”
“Thấy mẹ mày vác đồ mà cũng không biết chạy tới đỡ à?”
Vừa nói, bà vừa quẳng cả bao bột mốc nặng trịch vào người tôi.
Hai chục cân bột rơi thẳng xuống, đập mạnh vào ngực khiến tôi ngã ngồi xuống đất, mắt nổ đom đóm.
Lúc ấy, tôi nhận ra mình đã trọng sinh, quay lại đúng ngày Đông Chí năm đó.
Kiếp trước, mẹ tôi tiếc tiền không chịu mua bột mới để gói sủi cảo. Vừa hay thấy nhà máy vứt mấy bao bột mì mốc, bà coi như nhặt được vàng, hớn hở vác một bao về.
Tôi nói bột mì mốc có thể chứa độc tố aflatoxin, ăn vào có thể chéc người.
Bà nội mắng tôi ăn nói gở miệng, dám trù ẻo cả nhà trong ngày lễ, hàng xóm nghe chuyện nhà tôi dùng bột mốc làm sủi cảo thì thi nhau chê cười.
Mẹ tôi tức vì mất mặt, liền đóng cửa lại, đánh tôi túi bụi.
Để chứng minh bột mốc không độc, bà bắt cha tôi cạy miệng tôi ra, rồi một nắm, hai nắm, nhét thẳng bột mốc vào bụng tôi cho đến khi bụng tôi phồng lên như trống.
Vì bị tôi cản trở, mẹ không kịp gói sủi cảo nữa, liền kéo cả nhà ra ngoài ăn tiệm, vừa đi vừa chửi om sòm.
Tôi bị khóa trái trong nhà, đau đớn lăn lộn trên nền nhà, và chéc ngay đêm Đông Chí hôm đó.
Khi hoàn hồn trở lại, tôi nhìn bao bột mốc trên sàn, lặng lẽ khiêng vào bếp.
Bên ngoài bao bột dính đầy mạng nhện và ổ trứng côn trùng.
Mẹ tôi chẳng mảy may để tâm, chỉ lấy giẻ lau qua loa, rồi mở bao ra. Một luồng khói trắng lập tức bốc lên, kèm theo mùi mốc nồng nặc lan khắp căn bếp.
Bà tát mạnh vào mặt tôi một cái:
“Đờ đẫn cái gì? Mau lấy chậu ra mà trộn bột!”
Tôi mở tủ, lấy một cái chậu nhựa.
Cái chậu đó cũng là thứ mẹ tôi “nhặt” từ nhà máy về — nghe đâu vốn là chậu rửa chân của bác bảo vệ già.
Nhưng mẹ tôi chẳng quan tâm, bà tin chắc chỉ cần rửa qua là sạch như mới.
2
Một chậu đầy bột mì được đổ ra.
Tôi thấy trong đó có vài cục đã mốc, mọc lên lớp nấm vàng nhạt.
Mẹ tôi thản nhiên nhặt mấy cục bột mốc ra, định vứt đi, nhưng nghĩ ngợi một lúc lại bảo tôi lấy thêm một cái tô lớn.
Bà định rửa bột để lọc lấy gluten (**một dạng protein được tìm thấy trong lúa mì cùng nhiều loại ngũ cốc khác) nấu ăn.
Cái tô inox đó cũng là đồ bà trộm từ nhà máy về — vốn là cái bát ăn của con chó gác cổng tên Đại Hoàng.
Nhìn thấy bột đang ngọ nguậy đầy giòi, xen giữa từng mảng trứng côn trùng, tôi ghê tởm đến suýt nôn ra.
Sợ bị mẹ đánh, tôi vội đổ một bát nước to vào, nhanh tay nhào bột.
Giòi bò, trứng li ti và nấm mốc vàng nhạt dần dần bị tôi trộn lẫn thành một khối bột dẻo.
Thấy tôi lần này không cãi lại, mẹ mỉm cười mãn nguyện, từ tủ lấy ra mộc nhĩ mốc, bún tàu có giòi, cùng nửa túi hoa vàng đã thối đen.
Bà đem tất cả trụng qua nước sôi.
Rồi lại mở tủ lạnh, lấy ra một miếng thịt heo đã phủ kín nấm xanh đồng, băm nhỏ thành nhân thịt, trộn cùng mộc nhĩ, bún tàu và hoa vàng.
Khi trộn xong, mẹ cúi sát ngửi, rồi gọi tôi:
“Con ranh kia, lại đây ngửi xem thịt này có thối không?”
Tôi đảo mắt nghĩ trong lòng.
Thịt của nhà ăn trong xưởng bị bỏ thùng rác ba hôm, bà lại moi về để thêm hai hôm nữa — hỏi sao không thối?
Nhưng ngoài miệng tôi vẫn ngoan ngoãn:
“Mẹ nói đúng, bẩn tí có sao, ăn rồi lại khỏe!”
“Hơn nữa, con nghe nói ở nước ngoài người ta còn cố tình để thịt ươn rồi mới ăn cơ mà.”
Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt hài lòng, nhanh tay vốc một nắm to mười ba vị hương bỏ vào, rồi đổ hết phần dầu bẩn trong ống hút mùi vào thau nhân.
Khuấy đều một cái, hương thơm ngậy lập tức lan ra khắp phòng.
3
Tôi giúp mẹ gói sủi cảo, chẳng mấy chốc đã đầy kín bàn.
Lúc này bà nội đi dạo về, vừa nhìn thấy đống sủi cảo thì nổi giận, cầm gậy đánh mẹ tôi mấy cái liền:
“Đồ phá của! Ai lại gói lắm thế này ngày Đông Chí hả?”
“Nghe tao, nấu một nồi nếm thử là được rồi.”
“Phần còn lại cất tủ lạnh, để dành cho chồng mày với thằng cháu cưng của tao ăn.”
“Còn hai đứa đàn bà xui xẻo này, cấm bén mảng đến, nghe rõ chưa?”
Mẹ tôi vừa khập khiễng vào bếp luộc sủi cảo, tôi thì dưới sự giám sát của bà nội, xếp phần còn lại vào tủ lạnh.
Sủi cảo nhanh chóng được luộc xong.
Bà nội cầm muôi lớn, bắt đầu chia phần cho cả nhà.
Cha tôi là chủ nhà, được chia nhiều nhất – mười tám cái.
Em trai tôi là bảo bối nối dõi, mười sáu cái.
Bà nội tự chia cho mình mười lăm cái.
Đến lượt tôi và mẹ, trong nồi chỉ còn năm cái sủi cảo.
Tôi vội ôm bụng nói:
“Bà ơi, phần còn lại để mẹ ăn hết đi ạ. Trưa nay con ăn ở căn-tin bị đau bụng, bác sĩ bảo phải ăn cháo trắng, không được đụng đồ mặn. Nếu bị viêm ruột phải đi viện tốn mấy nghìn đấy.”
Nghe đến “tốn tiền viện”, bà nội lập tức dồn hết năm cái sủi cảo còn lại cho mẹ tôi, rồi nhìn tôi với vẻ khinh bỉ:
“Tao đã nói rồi, con gái là đồ xui xẻo, đến ngày Đông Chí mà còn chẳng có phúc ăn nổi cái sủi cảo.”
Mẹ nhìn năm cái sủi cảo trong bát mình, lại nhìn bát trống không của tôi, trên mặt cuối cùng cũng nở nụ cười đắc ý.
Bà nói với giọng ban ơn:
“Trong tủ lạnh còn có nồi cháo đậu xanh mẹ mang từ xưởng về, con hâm lại mà ăn.”
Tôi mở tủ lạnh, một mùi ôi thiu nồng nặc xộc ra.
Quả thật có một chậu cháo đậu xanh — là thứ canh đậu từ nhà ăn của xưởng, được bà ngâm trong cơm thừa ba ngày.
Cơm đã bốc mốc, phủ một lớp nấm xanh nhạt.
4
Kiếp trước, vì sợ cha mẹ ăn cơm thừa bị mốc mà sinh bệnh, tôi đã lén đổ cả chậu cháo đậu xanh ấy vào thùng rác.
Mẹ phát hiện, liền cầm ngay cái nạo bào khoai trong bếp, kéo lê trên tay tôi đến m/áu th/ịt lẫn lộn.
Tôi vừa khóc vừa nhận lỗi, bà mới chịu buông tha, rồi đặt thêm một “luật mới”:
Từ nay về sau, nếu chưa được mẹ và bà nội cho phép, tôi không được tùy tiện lấy đồ trong tủ lạnh ra ăn nữa.
Nghĩ đến việc bà nội thích nhất là cháo, tôi bình thản đóng tủ lạnh lại, cầm nửa cái màn thầu còn sót, rót nước sôi vào ngâm mềm.
Mẹ thấy tôi không ăn cháo đậu xanh, lại hằm hằm khó chịu:
“Sao mày không ăn cháo? Hay lại chê đồ mẹ mang từ xưởng về là cơm thừa nên thấy xấu hổ hả?”
Tôi vội vàng giải thích:
“Không phải đâu mẹ. Là bà nói phải tiết kiệm gas. Con nghĩ đun cháo phải bật bếp, tốn tiền, nên ngâm màn thầu ăn cho đỡ phí, coi như tiết kiệm cho nhà mình.”
Mẹ mím môi không nói, còn bà nội thì vui ra mặt, khen tôi cuối cùng cũng biết điều.
Bà còn gắp từ bát mình một cái sủi cảo định cho tôi.
Tôi vừa định từ chối thì em trai tôi bỗng khóc ầm lên:
“Sủi cảo là của con! Tất cả là của con! Không được cho con đồ sao chổi ăn!”
Đôi đũa ướt nhẹp nước bọt của bà lập tức đổi hướng, cái sủi cảo vốn định gắp cho tôi rơi vào bát em trai.
Nó đắc ý nhét luôn cái sủi cảo vào miệng, rồi còn đứng dậy, kéo cả nồi canh sủi cảo trước mặt tôi ra xa.