Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tôi Đã Giấu Vàng Thỏi Trị Giá Trăm Triệu Tệ Trong Ổ Chó Nhà Tiểu Tam
2
Quách Nhuệ Nhi lập tức ngồi phịch xuống sàn, ôm chặt đứa con trai,
đứa trẻ đó là chỗ dựa cuối cùng của cô ta.
“Cô nói bậy! Trí Viễn vẫn khỏe mạnh mà!” – mẹ chồng bật khóc.
Tôi rút ra giấy chứng tử, giấy hỏa táng, cùng bản sao giấy tờ tùy thân ném xuống trước mặt ba người,
cho họ tự kiểm chứng.
Quách Nhuệ Nhi lập tức nhớ đến vàng thỏi, lao vào nhà, chạy một vòng rồi lại quay ra bới tung đống đồ vương vãi.
“Tạ Bán Hạ! Cô ăn cắp đồ của tôi!” – không thấy gì, cô ta hoàn toàn mất kiểm soát,
liền kéo cảnh sát lại kêu ầm lên:
“Cảnh sát ơi! Đồ quý của tôi mất rồi! Chắc chắn là Tạ Bán Hạ lấy!”
Nghe vậy, ông Thôi Minh đang khóc cũng lập tức ngẩng đầu, lia mắt về phía Quách Nhuệ Nhi.
“Được rồi, cô liệt kê danh sách đi, dù sao người còn ở đây, chưa rời khỏi, mất gì thì bảo cô ta lấy ra.”
Các cán bộ công an ăn dưa chán rồi, giờ cũng bắt đầu làm việc thật.
Thôi Minh không còn nói đây là chuyện nhà nữa.
Có lẽ ông ta đã nghĩ ra điều gì đó, mặt trắng bệch.
“Cô đừng đứng ngây ra đấy, mất gì thì nói đi, tôi còn ở đây. Nhiều lắm thì đền cho cô. Một tháng cô kiếm được bao nhiêu? Mất bao nhiêu đồ?”
Tôi liếc sang luật sư đi cùng.
Cô gái trẻ lập tức hiểu ý, lấy lại tinh thần.
“Cô Quách, làm ơn liệt kê rõ danh sách tài sản bị mất.
Ngoài ra, theo điều tra của chúng tôi, ông Thôi Trí Viễn trong những năm qua đã chuyển không ít tài sản chung của hai vợ chồng sang cho cô.
Chúng tôi cần tiến hành đối chiếu và thanh toán rõ ràng.”
5、
Quách Nhuệ Nhi cắn chặt môi, im lặng cân nhắc thiệt hơn.
Hai trăm ký vàng thỏi trong một chiếc rương, cho dù cô ta có nói là của mình thì cũng chẳng có cách nào chứng minh.
Dù sao cũng chẳng có hóa đơn.
Số vàng đó chính là phần chia cổ tức của tôi mà Thôi Trí Viễn đã đổi ra.
Những thứ khác đều có thể bị điều tra, huống hồ trong tay cô ta còn có một đứa con trai.
Giờ cô ta chỉ có thể cố mà tìm lại số vàng, rồi mang đi ngay.
Nhưng vàng thì cô ta vĩnh viễn không tìm thấy.
Tôi nhìn cô ta viết nửa chừng danh sách thì dừng lại, rồi lấp liếm nói mình nhớ nhầm, không mất món gì quý giá cả.
Sau đó kéo cô giúp việc ra góc, thì thầm bàn bạc.
Các đồng chí công an nghiêm túc rời đi.
Chỉ còn mẹ chồng ôm đứa cháu trai cả ngồi đó khóc lóc.
Bố chồng, Quách Nhuệ Nhi và cô giúp việc thì cúi rạp người lục tung đống đồ.
Thậm chí họ còn mở cả két nước trong bồn cầu ra tìm, nhưng vẫn chẳng thấy gì.
Đám người vây xem bắt đầu hỏi:
“Đống thùng giấy này không cần à? Không cần thì tôi nhặt nhé?”
Thôi Minh tức đến run người, mắng lớn:
“Các người nghèo đến thế rồi sao! Sống ở khu biệt thự mà còn đi nhặt thùng giấy!”
Đúng là chẳng có tí thể diện nào.
Bốn tiếng sau, họ cuối cùng cũng kiệt sức, còn phải chuẩn bị cho buổi tiệc tối.
Bố chồng dẫn mẹ chồng về.
Quách Nhuệ Nhi ngồi phịch xuống đống giấy bìa, giọng the thé:
“Tạ Bán Hạ, cô đừng đắc ý, con trai Điểm Điểm của tôi vẫn có phần trong di sản của Trí Viễn đấy!”
“Cô chắc con trai cô là của Thôi Trí Viễn à?” – tôi liếc nhìn luật sư bên cạnh.
Luật sư của tôi mỉm cười nhắc nhẹ:
“Cô Quách, nếu con trai cô muốn thừa kế tài sản của ông Thôi Trí Viễn, cần phải cung cấp chứng minh quan hệ huyết thống.”
Đổi lại là tiếng cười lạnh của Quách Nhuệ Nhi:
“Khi Điểm Điểm vừa sinh ra tôi đã làm rồi.
Không thì cô nghĩ trong giấy khai sinh, mục tên cha ghi là ai?”
Làm thì làm thôi, có gì mà đắc ý chứ.
Cô ta xách túi xách, lạnh mặt rời đi.
6、
Từ sau chuyện đó, tôi có bóng ma tâm lý với cái bồn tắm trong nhà.
Thế là tôi đặt phòng khách sạn, tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc thật yên.
Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi.
Về sau chắc chắn còn nhiều sóng gió.
Quách Nhuệ Nhi bao nhiêu năm nay còn sinh được một đứa con, sao có thể dễ dàng từ bỏ?
Tôi không tin.
Còn bố chồng, rõ ràng ông ta biết chuyện về số vàng, nghĩa là ông ta biết Thôi Trí Viễn từng có ý định ly hôn tôi.
Mà Trí Viễn chéc đúng lúc này, chắc chắn ông ta sẽ sinh nghi.
Ổ điện trong nhà tôi đã vứt đi, căn nhà cũng được tôi giao cho môi giới.
Nhà từng có người chéc, bán rẻ cũng chẳng sao.
Vừa tỉnh dậy, tôi thấy điện thoại đầy ắp cuộc gọi nhỡ, hơn 99+ tin nhắn chưa đọc.
Toàn bộ đều đến từ người chú tốt của tôi – Tạ Ngọc.
Tôi không nghe, cũng chẳng đọc.
Ngay cả tin nhắn ông ta gửi, tôi cũng lười mở.
Vị chú tốt ấy, năm xưa vì muốn độc chiếm Tạ thị mà bố mẹ tôi gây dựng, đã giả bộ làm người tử tế suốt bao năm.
Đến khi họ qua đời, ông ta lập tức đuổi tôi khỏi công ty.
Ông ta nói:
“Cháu cứ yên tâm ở nhà. Nhà họ Thôi và họ Tạ đều cần có người kế thừa.”
“Cháu chỉ cần làm phu nhân nhà giàu, rồi sinh cho Thôi Trí Viễn một đứa con là được.”
Bố mẹ chồng và Thôi Trí Viễn cũng nói cùng một giọng điệu như thế.
Lúc đó tôi vừa mất cha mẹ, tâm trạng suy sụp, chẳng còn tâm trí lo công việc.
Thôi Trí Viễn cũng diễn vai “người chồng tốt” rất đạt.
Khiến tôi tin rằng mình đã gả đúng người.
Chỉ là về sau mãi mà tôi vẫn không mang thai.
Tôi lo lắng, liền đi bệnh viện kiểm tra.
Kết quả: tôi hoàn toàn khỏe mạnh.
Từ đó tôi bắt đầu nghi ngờ Thôi Trí Viễn.
Bảo hắn đi khám, nhưng mỗi lần kết quả đều “hoàn toàn bình thường.”
Nói cách khác — chúng tôi đều có khả năng sinh con, vậy mà chỉ riêng tôi không thể có thai.
Mãi đến nửa năm trước, khi tôi về nhà bố mẹ chồng mừng sinh nhật mẹ chồng, tôi tình cờ phát hiện một căn phòng trẻ con.
Khi ấy tôi mới hiểu:
Tôi không sinh được, nhưng có người khác sinh được.
Không lâu sau, Quách Nhuệ Nhi dẫn con trai đến nhà tôi thách thức trắng trợn.
Bề ngoài tôi tỏ vẻ tha thứ cho Thôi Trí Viễn, nhưng trong lòng đã bắt đầu điều tra hắn từng chút một.
Và tình hình Tạ thị khiến tôi lạnh sống lưng.
Thôi Trí Viễn gần như đã rút cạn toàn bộ tài sản công ty.
Thám tử tư nhắc tôi một câu:
“Nếu Tạ thị mất giá trị, thì cô cũng chẳng còn giá trị gì nữa.”
7、
So với tiểu tam và đứa con riêng, bố mẹ chồng là những người đầu tiên tìm đến tôi.
Sau khi miễn cưỡng hoàn thành buổi tiệc tối, hai người gần như phát điên mà tìm tôi.
Muốn gặp tro cốt của con trai mình, điều đó tôi hiểu, và tôi cũng chẳng ngăn cản.
Nhưng mẹ chồng không kiềm được.
Bà ta chất vấn tôi: tại sao lại hỏa táng nhanh đến vậy, có phải tôi hại chết Thôi Trí Viễn hay không.
Tôi nhìn đôi quầng thâm rõ mồn một trên mắt bà, còn ông Thôi Minh thì trừng tôi bằng ánh mắt dữ tợn.
Tôi nở nụ cười nhạt:
“Nếu nghĩ là tôi giết người, thì cứ đi kiện.”
“Tôi chẳng ngại. Dù sao anh ta cũng đã định ly hôn với tôi rồi. Giờ chết rồi, tôi còn phải tổ chức tang lễ linh đình cho anh ta chắc?”
“Hay là hai người định bịa chuyện để vu khống tôi? Tôi không quan tâm đến cái gọi là ‘tập đoàn họ Thôi’ đâu. Nhưng chỉ cần các người dám ăn nói linh tinh, tôi sẽ kiện ngay.”
“Việc cho hai người xem tro cốt đã là tôi nể mặt lắm rồi.”
Mẹ chồng lao tới, giận dữ đến mức suýt túm tóc tôi:
“Đều tại mày! Mày hại chết con trai tao! Tao còn chưa kịp nhìn mặt nó lần cuối, con đàn bà độc ác này!”
Tôi né người khéo léo, trong lòng lại âm thầm nghĩ — có lẽ đã đến lúc phải thuê cho mình hai vệ sĩ riêng.
Thôi Minh đột nhiên cất giọng, lạnh như băng:
“Lúc đó cô đang làm gì?”
Tôi bật cười:
“Khi đó tôi thấy người không khỏe, nên ra tiệm thuốc mua thuốc.”
“Đúng lúc đó sao?” — giọng ông ta đanh lại, mang đầy hoài nghi.
“Đúng vậy. Hôm qua là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi cứ tưởng anh ta sẽ về ăn tối cùng tôi, không ngờ lại là để nói chuyện ly hôn.”
“Tôi đói, chờ ăn cùng, ai ngờ anh ta bảo muốn tắm trước. Tôi thấy dạ dày khó chịu nên đi ra hiệu thuốc. Về nhà khoảng nửa tiếng sau, thì phát hiện anh ta đã chết.”
Tôi nói rất thành thật — cũng là sự thật.
Hôm đó chính là như thế.
Cảnh sát 110 đã đến kiểm tra, cũng không phát hiện vấn đề gì.
Vì vậy, tôi mới có thể tiến hành hỏa táng thuận lợi.
“Còn thuốc cô mua đâu?” — ông ta vẫn không tin.
Tôi lấy từ túi ra một vật nhỏ, mỉm cười:
“Không phải thuốc dạ dày — mà là que thử thai.”
8、
Thấy nét kinh hoàng hiện rõ trên mặt hai người, tôi cũng lấy làm lạ.
Khó khăn lắm họ mới mong có được cháu, vậy mà phản ứng lại chẳng phải vui mừng mà là… hoảng hốt?
Hoảng cái gì?
Hoảng vì tôi có thể mang thai?
Hay là hoảng vì Thôi Trí Viễn còn có thể khiến tôi mang thai?
Sắc mặt Thôi Minh u ám hẳn, liếc tôi một cái rồi đưa tay muốn lấy hộp tro cốt của con trai.
Tùy thôi, tôi đâu có thiết tha gì tro cốt đó.