Sau Khi Thoa Capsaicin Vào Vòi Hoa Sen

4



"Aaaaaa——!!!"
 Tiếng hét cao vút.
 Rồi nhanh chóng bị tiếng đòn dập vùi lấp.

 

Mấy gã đàn ông trong phòng thấy tình hình không ổn,
 cuống cuồng ôm quần áo định chuồn ra cửa.

 

Một tên vấp vào chân mình,
 bịch — ngã sấp mặt.
 Răng cửa đập xuống sàn,
 máu me đầy mồm.

 

Cảnh tượng hỗn loạn không thể tả.
 Còn tôi, lặng lẽ lùi về sau đám người,
 khẽ mỉm cười.
 Công đức viên mãn.

 

14

 

Triệu Gia Hào được đưa đi cấp cứu.
 Sau ba tiếng phẫu thuật, bác sĩ chính mặt mày nghiêm trọng bước ra, tháo khẩu trang nói với tôi:
 “Bệnh nhân bị bỏng hóa học nghiêm trọng vùng hậu môn, niêm mạc hoại tử diện rộng.
 Chúng tôi đã thực hiện nhiều lần rửa và làm sạch vết thương.
 Tình hình khá phức tạp, có thể dẫn đến tiểu tiện đại tiện không tự chủ tạm thời.
 Nếu chăm sóc không tốt, tái nhiễm liên tục thì…”

 

Ông ta ngừng lại một chút,
 “Trường hợp xấu nhất, có thể phải tính đến phẫu thuật mở hậu môn nhân tạo.”

 

Tôi cúi đầu, vai khẽ run, cố gắng hết sức kiềm chế khóe miệng đang muốn nhếch lên.

 

Thật đáng tiếc.
 Tạm thời vẫn giữ lại được cái mông cho anh ta.

 

Khi Triệu Gia Hào dần tỉnh lại,
 đập vào mắt là hai gương mặt đầy “quan tâm”: tôi và mẹ chồng.

 

Anh ta chớp mắt mơ màng, câu đầu tiên thốt ra lại là:
 “Mẹ… mẹ sao lại ở đây? Thiên Nghị đâu rồi?”

 

Mẹ chồng tôi run cả người vì tức.
 “Cái thằng súc sinh ấy bị bắt rồi! Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ khiến nó ngồi tù mọt gông!”

 

“Cái gì?!”
 Triệu Gia Hào bật dậy khỏi giường bệnh, vô tình kéo căng vết thương, đau đến mức rít lên từng tiếng.

 

“Ôi con ơi! Đừng kích động!”
 Mẹ chồng quýnh lên đỡ anh ta nằm xuống, đau lòng đến rớt nước mắt.
 “Mẹ biết con tức, cái đồ khốn nạn đó lại dám hại con thế này…”

 

Tôi chen vào đúng lúc, giọng nghèn nghẹn rất đúng mực:
 “Chồng à, anh ta không chỉ đánh anh bất tỉnh trong nhà tắm, mà còn…”
 Ánh mắt tôi lướt qua phần thân dưới của anh ta, ngập ngừng thở dài.
 “Anh yên tâm, chúng ta nhất định sẽ làm rõ chuyện này, bắt hắn phải trả giá đắt!”

 

“Đừng!”
 Triệu Gia Hào hoảng loạn đến mức giọng cũng biến dạng,
 “Vì tình nghĩa bao năm nay… anh, anh tin là hắn không cố ý…”

 

Tôi lạnh lùng cười thầm trong lòng.
 Đến nước này rồi mà vẫn bản năng muốn che đậy.
 Anh tưởng chuyện như thế này có thể giấu được sao?

 

Mắt tôi hoe đỏ, giọng uất nghẹn:
 “Chồng à, hôm đó có bao nhiêu họ hàng nhìn thấy.
 Nếu cứ bỏ qua như vậy, sau này mẹ còn mặt mũi nào đối diện với họ?”

 

Câu đó quả nhiên đánh trúng tử huyệt của mẹ chồng.
 Bà ôm ngực, nghiến răng ken két:
 “Đúng! Nó còn dám ra tay với mẹ! Hại con ra nông nỗi này! Mẹ nhất định không tha cho nó!
 Không chỉ bắt nó ngồi tù, còn phải đền tiền thuốc men, tiền tổn thất tinh thần!”

 

 

 

15

 

Đúng lúc đó,
 cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ.

 

Một cảnh sát bước vào, nghiêm giọng nhìn Triệu Gia Hào:
 “Triệu Gia Hào, Lý Thiên Nghị khai là cậu chủ động mời họ tới nhà, có đúng không?”

 

“Nói bậy bạ!”
 Chưa kịp để Triệu Gia Hào trả lời, mẹ chồng tôi đã nhảy dựng lên.
 “Con trai tôi sao có thể mời lũ biến thái đó chứ? Đồng chí công an, đây rõ ràng là vu khống!”

 

Bà quay sang nhìn Triệu Gia Hào, ánh mắt đầy kỳ vọng.
 “Con trai, mẹ nói đúng không?”

 

Ánh mắt Triệu Gia Hào dao động, lảng tránh quay mặt đi.

 

Mẹ chồng bắt đầu cuống:
 “Con trai, con nói gì đi chứ!”

 

Triệu Gia Hào khẽ lắc đầu không rõ ràng.

 

Mẹ chồng như có thêm sức mạnh:
 “Biết ngay mà! Cái đồ súc sinh đó! Tự mình biến thái còn kéo con tôi xuống bùn!
 Ba mấy tuổi đầu không chịu cưới vợ, rõ ràng là bệnh hoạn! Đồng chí công an, đây có tính là phỉ báng không? Có thể tăng thêm tội không?”

 

Triệu Gia Hào kéo nhẹ tay áo bà:
 “Mẹ… đừng nói nữa…”

 

Vẻ mặt cảnh sát bỗng trở nên khó tả.
 “Lý Thiên Nghị cung cấp lịch sử trò chuyện giữa hai người, xác thực đúng là cậu mời họ tới.
 Hơn nữa…”
 Anh ta ngừng lại, giọng đầy hàm ý:
 “Giữa hai người có mối quan hệ đặc biệt.”

 

“Mối… mối quan hệ đặc biệt?”
 Mẹ chồng như bị sét đánh, hóa đá ngay tại chỗ.

 

Cảnh sát gật đầu:
 “Triệu Gia Hào, cậu phải khai thật. Khai man là có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.”

 

Trước những bằng chứng rành rành,
 Triệu Gia Hào cuối cùng cũng không chống đỡ nổi.
 Anh ta cụp đầu xuống, giọng nhỏ như muỗi:
 “Phải… là tôi mời họ đến. Lý Thiên Nghị không có tội.”

 

Cảnh sát tiếp tục hỏi:
 “Vậy sao cậu lại bất tỉnh trong phòng tắm?”

 

Triệu Gia Hào đột nhiên quay sang nhìn tôi, giọng gấp gáp:
 “Đồng chí cảnh sát, tôi muốn nói chuyện riêng với vợ tôi một lát được không?”

 

Cảnh sát nhìn tôi, rồi lại nhìn mẹ chồng đang hoàn toàn hóa đá, cuối cùng gật đầu rời khỏi phòng:
 “Cho hai người mười phút.”

 

Mẹ chồng vẫn đắm chìm trong cú sốc, chưa hoàn hồn.
 Bà run rẩy chỉ tay vào Triệu Gia Hào:
 “Con… sao có thể… thế được?”

 

“Con muốn mẹ ra ngoài.”
 Triệu Gia Hào mệt mỏi nhắm mắt.

 

“Dựa vào đâu? Mẹ là mẹ ruột của con! Có gì mà mẹ không được nghe?”
 Mẹ chồng gào lên điên loạn.

 

Triệu Gia Hào giật phăng kim truyền nước trên tay, máu lập tức trào ra.

 

“Mẹ! Mẹ muốn ép con đến chết mới hài lòng phải không? Được, con chết cho mẹ xem!”

 

“Đừng! Con trai! Mẹ ra, mẹ ra ngay!”

 

Mẹ chồng hoảng hốt, không dám nán lại thêm giây nào, lảo đảo đi ra ngoài.
 Phòng bệnh cuối cùng chỉ còn lại hai chúng tôi.

 

 

 

16

 

Tôi thảnh thơi dựa vào thành giường, ánh nắng kéo dài chiếc bóng tôi phủ lên gương mặt của Triệu Gia Hào.

 

Anh ta nhìn tôi trừng trừng, ánh mắt giận dữ gần như muốn thiêu rụi tôi.

 

“Còn năm phút nhé~ chồng yêu định nói gì chưa?”
 Tôi lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, màn hình đang đếm ngược từng giây.

 

Sắc mặt anh ta lúc sáng lúc tối, giọng khàn khàn:
 “Thẩm Sơ Hạ, cô biết từ khi nào?”

 

Tôi nghiêng đầu, cười ngây thơ:
 “Biết cái gì cơ?”

 

“Đừng có giả ngu!”
 Anh ta đấm mạnh lên giường, dây truyền dịch rung lên bần bật.
 “Cô bỏ cái gì vào ống nước? Tôi suýt chết vì đau trong nhà tắm đấy!”

 

Tôi đưa tay bịt miệng, đôi mắt tròn xoe:
 “Ơ kìa, chồng nói gì thế? Em nghe không hiểu~”

 

Triệu Gia Hào tức đến run người.
 Nghiến răng ken két:
 “Cô cố ý gây thương tích! Tôi báo công an bắt cô ngay bây giờ!”

 

“Báo đi mà~”
 Tôi mỉm cười dịu dàng, từ tốn lấy điện thoại ra.

 

“Đúng lúc, tôi cũng có thứ muốn cho cảnh sát xem.”
 Trên màn hình lập tức hiện ra đoạn video giám sát siêu nét.
 Hình ảnh anh ta mồ hôi đầm đìa hiện rõ mồn một.

 

“Quên nói với anh, em lắp camera giám sát toàn bộ nhà rồi.”

 

Tôi trượt sang video tiếp theo.
 “Siêu nét nha~ đến cả nốt ruồi trên mông anh cũng nhìn thấy rõ.”

 

Gương mặt Triệu Gia Hào tái mét như xác chết.

 

Tôi mỉm cười tiếp lời:
 “Anh nói xem, nếu những video này được gửi vào group công ty,
 các đồng nghiệp nam của anh có khiếp đảm không nhỉ?”

 

“Con tiện nhân, cô dám?!”
 Anh ta lao về phía tôi.

 

Tôi lùi một bước.
 Anh ta giật đến vết thương, đau đến mức nhăn nhó không nói nổi lời nào.

 

Tôi từ trên cao nhìn xuống:
 “Ly hôn. Tài sản về tay tôi. Anh ra đi tay trắng.”

 

“Cô nằm mơ!”

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...