Đứa Con Thừa

Chương 3



Tôi nhớ hôm đó mình đã quỳ rất lâu.

Tôi nói rất nhiều lời van xin.

Đầu tôi cũng dập đến bật m/á/u.

Tôi nói sau này sẽ hiếu thuận với ông ta gấp trăm lần, báo đáp ông ta, chỉ cần ông ta cho tôi đi học.

Tôi muốn đi học.

Đó là con đường sống duy nhất của tôi.

Nước mắt không làm bố tôi động lòng.

Ông ta cầm gạt tàn đ/ậ/p tôi, mắng tôi là mơ mộng hão huyền, không phải loại có số học hành.


Mãi sau tôi mới hiểu ra, đây chính là sự trả thù của Tống Nguyên Ý đối với tôi.

Nó là cây hái ra tiền của bố mẹ.

Chỉ cần nó than thở một câu, bố tôi nhất định sẽ vứt bỏ tôi để chiều lòng nó.

Năm đó tôi mười lăm tuổi, kéo theo một chiếc va li trống rỗng, đi theo người lạ đến nhà máy.

Tôi làm việc ngày đêm không ngừng, chẳng còn phân biệt nổi ngày hay đêm.

Vết thương trên tay nứt toác.

Tôi không cảm thấy đ/a/u.

Tôi chỉ nhìn thấy phía sau những chiếc khẩu trang là từng đôi mắt tê dại, mệt mỏi.

Nếu không có gì bất ngờ, tôi sẽ bị chôn ở nơi này, trở thành một xác sống biết đi.

Dì Nghiêm chính là cái bất ngờ đó.


Bà xuất hiện trước cửa ký túc xá, tát tôi thật mạnh một cái.

Đó là lần đầu tiên bà đánh tôi.

Bà gầy đi, cũng đen đi.

Tay bà run lên.

Bà mắng tôi:

“Tống Dư Thừa, con định làm gì hả? Bây giờ không đi học, sau này con tính sống thế nào? Nếu dì không đến, con định sống cả đời như thế này sao? Con từng nói con muốn thi vào trường trọng điểm của thành phố mà!”

Trong khoảnh khắc, tôi thấy đầu óc mơ hồ.

Trường trọng điểm của thành phố…

Chuyện đó dường như đã là từ rất nhiều năm trước.


Tôi ôm lấy bà, khóc òa lên.

Tôi muốn đi học, nhưng số phận lại thích trêu ngươi đến vậy, con đường này định sẵn đã không yên ổn.

Dì Nghiêm lau nước mắt cho tôi, ánh mắt kiên định:

“Ngoan, đừng khóc nữa. Dì có tiền, dì nuôi con đi học!”

Bà đưa tôi về nhà.

Dù bố tôi không vui, nhưng vừa nghe thấy dì Nghiêm chịu bỏ tiền, ông ta vẫn im lặng.

Vào lớp trọng điểm, rõ ràng tôi có phần theo không kịp, thành tích lúc nào cũng quanh quẩn hạng hai mươi.

Điểm số đó đủ để đỗ đại học loại khá, nhưng còn cách mục tiêu đại học 985 của tôi rất xa.

Thế là dì Nghiêm lại đặc biệt mời riêng cho tôi một gia sư.

Không ngờ, đó lại là khởi đầu của cơn ác mộng.


6

Thầy họ Lý.

Nhìn ngoài thì hiền lành thân thiện, nhưng trong lúc dạy thêm, ông ta luôn làm vài động tác nhỏ với tôi.

Lúc đầu là mượn cớ chấm bài để sờ tay tôi.

Sau đó dần dần thành sờ mặt, sờ tai.

Rồi từ từ, ông ta nhân lúc tôi không để ý mà áp sát vào mông tôi, còn hay nói mấy câu đùa tục tĩu, khiến tôi cực kỳ khó chịu.

Tôi biết tiền của dì Nghiêm kiếm được không dễ dàng, tôi cũng không muốn gây thêm phiền phức cho bà.


Vì việc học, tôi đã nhẫn nhịn thầy Lý hết lần này đến lần khác.

Nhưng ông ta ngày càng quá đáng.

Cho đến một lần, trong nhà không có ai, ông ta vỗ lên đùi mình, cười hì hì bảo tôi ngồi lên đó.

Tôi từ chối.

Ông ta liền đe dọa tôi.

Trong lúc hoảng loạn, tôi cầm chiếc cốc thủy tinh đập vỡ đầu ông ta.


Lúc dì Nghiêm về đến nhà, thầy Lý nước mắt nước mũi đầy mặt, khóc lóc kể lể với bà:

“Xin lỗi, đứa trẻ này tôi thật sự không dạy nổi. Bài tập làm không ra gì, tôi mới phê bình nó vài câu, ai ngờ nó lại ra tay đánh tôi!”

Bố tôi bắt tôi xin lỗi.

Tôi không chịu.

Ông ta chỉ vào tôi, chửi ầm lên:

“Tống Dư Thừa, tao cho mày mặt mũi quá rồi đúng không! Không xin lỗi thì cút, còn học hành cái rắm gì nữa! Ngày đó đáng lẽ phải để mày chec mục trong xưởng, cả đời không chui ra được!”

Thầy Lý làm bộ khuyên can vài câu.


Trước khi đi, ông ta lại tranh thủ sờ lên mặt tôi, giọng điệu mập mờ:

“Trẻ con không hiểu chuyện, hai người cứ để Tiểu Dư suy nghĩ thêm đi.”

Ông ta cười đắc ý.

Ánh mắt đó rõ ràng đang nói:

Xem đi, bố mẹ cô đều tin tôi, cô làm gì được nào?

Móng tay cắm sâu vào da thịt, toàn thân tôi run lên.

Tôi rất muốn nói ra sự thật.

Nhưng tôi không dám.

Bóng ma tuổi thơ đè nặng lên tôi như một ngọn núi.


Năm chín tuổi, tôi ra ngoài chơi, gặp một ông già ở gần đó.

Ông ta mời tôi ăn kẹo, rồi dẫn tôi vào căn nhà rách nát của mình.

Ông ta cười híp mắt hỏi tôi kẹo có ngon không, tôi gật đầu.

Ông ta nói chỉ cần để ông ta sờ một chút, ông ta sẽ cho tôi nhiều kẹo ngon hơn.

Sức ông ta rất lớn.

Tôi nhớ mình đã khóc, đã giãy giụa.

Tôi chạy thoát ra ngoài.

Xung quanh là cánh đồng mênh mông không thấy điểm cuối.

Ông ta cà nhắc đuổi theo phía sau.

Dù tôi chạy thế nào, cũng chẳng nhìn thấy điểm cuối.

Tôi chạy về nhà, vừa khóc vừa kể với mẹ.

Nhưng ông già đó lại cắn ngược tôi một cái, nói tôi giẫm hỏng luống rau của ông ta, còn bắt tôi đền tiền.


Mẹ tôi lạnh mặt, đi/ên cuồng t/át tôi.

Trong miệng tôi nếm được vị mặn nhàn nhạt.

“Đồ sao chổi, suốt ngày chỉ biết gây họa cho tao! Sao mày không chec luôn ở ngoài đi!”

“Khóc khóc khóc! Đồ vô dụng, đồ đòi nợ! Còn khóc nữa tao b/ó/p chec mày!”

Mẹ tôi ép tôi xin lỗi ông già đó, còn đổ chuyện này cho việc tôi mặc váy hoa.

“Đồ lẳng lơ, mặc váy chẳng phải là muốn cho đàn ông nhìn à? Cái đôi chân củ cải của mày, có lộ ra hết cũng chẳng ai thèm ngó!”


Chiếc váy hoa trở thành biểu tượng cho sự không biết xấu hổ của tôi.

Từ đó về sau, tôi không mặc váy nữa.

Lần này, tôi sợ rồi.

Nếu tôi nói ra sự thật, có phải cũng sẽ giống năm đó, cuối cùng chẳng đi đến đâu không?

Tại sao lại là tôi chứ?

Dì Nghiêm nhìn ra sự bất thường.

Sau khi tiễn lão già biến thái kia đi, bà gõ cửa phòng. Tôi chui vào trong chăn, không muốn trả lời.


Dì Nghiêm khẽ thở dài.

Giống như năm tôi mười một tuổi, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Bà bế tôi lên, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:

“Tiểu Dư, dì ở đây. Nói cho mẹ biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”


7

Lão biến thái lại đến nhà tôi, lần này ngay cả giả vờ cũng lười giả, chưa được mấy phút đã đưa tay sờ soạng lên chân tôi, mắt híp lại nhìn tôi đầy dâm tà.

Tôi nén buồn nôn, rút con d/a/o gọt hoa quả ra đ/â/m mạnh tới, lão già đó kêu thảm một tiếng, lòng bàn tay bị tôi đ//âm thủng.

Ông ta mặt mũi dữ tợn, định xông lên đánh tôi. Dì Nghiêm lao vào, cầm ngay cái sào phơi đồ, đi/ên cuồng nện lên đầu ông ta.

“Đồ biến thái chec tiệt, dám bắt nạt con gái tôi! Dám bắt nạt con gái tôi!”


Dì Nghiêm định cầm chứng cứ đi tố cáo, lão biến thái hoảng thật rồi, quỳ phịch xuống đất, dập đầu thình thịch, vừa khóc vừa gào xin tha:

“Xin hai người đừng tố cáo tôi, vợ tôi mà biết chắc chắn sẽ không tha cho tôi!”

“Tôi đưa tiền cho hai người, năm mươi vạn có đủ không? Không đủ tôi thêm nữa, xin hai người tha cho tôi đi! Tôi không muốn ngồi tù!”

Bố tôi vừa nghe thấy vậy đã khuyên tôi biết điều thì dừng lại đi. Dì Nghiêm đá/nh luôn cả ông ta, đánh rụng hai chiếc răng cửa của bố tôi:

“Họ Tống kia, tôi nói cho ông biết, ông mà dám đồng ý, tôi sẽ tiễn ông vào tù! Hai chúng ta cũng đừng sống với nhau nữa, ly hôn đi!”


Bộ dạng phát điên của dì Nghiêm quá đáng sợ, bố tôi ôm mặt, không dám hé răng.

Dì Nghiêm lại đổi cho tôi một cô giáo lớn tuổi. Tôi gần như dồn hết thời gian vào việc học. Trong kỳ thi thử gần nhất, tôi vọt lên hạng năm của lớp.

Dì Nghiêm vui đến mức muốn dẫn tôi đi ăn một bữa lớn, tôi nói tôi chỉ muốn ăn cơm dì nấu. Về đến nhà, dưới ánh đèn vàng nhạt, dì Nghiêm bưng một chiếc bánh gato bước ra:

“Chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của bạn học Tiểu Dư!”

Dì Nghiêm có chút căng thẳng:

“Dì vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký của con, trong đó viết con muốn có một chiếc bánh kem dâu tây, dì không cố ý nhìn trộm đâu…”


Tôi thổi tắt nến, cười nói với bà:

“Cảm ơn mẹ, con rất thích.”

Chiếc bánh sinh nhật vốn chỉ thuộc về em gái, sự thiên vị vốn chỉ thuộc về em gái, sau mười tám năm, cuối cùng cũng được đưa đến tay tôi.

Mắt dì Nghiêm đỏ lên.


Mẹ ruột tôi bỏ ra gần hai mươi vạn, nhét Tống Nguyên Ý vào cùng một trường với tôi.

Ba năm đó, số lần chúng tôi gặp nhau cực ít. Nó càng ngày càng xinh đẹp hơn, cũng càng ngày càng nổi loạn hơn, mắt kẻ khói đậm, tụ tập với một đám con gái hư trong nhà vệ sinh, phì phèo hút thuốc.

Thỉnh thoảng gặp mẹ ruột tôi ở cổng trường, bà ta luôn hỏi thăm thành tích của tôi. Tôi nói bình thường thôi, bà ta lại càng đắc ý, thi thoảng còn lườm tôi một cái.

“Hừ, tao đã bảo mà, may mà lúc ly hôn không giành nuôi mày. Ngày nào cũng chỉ biết cắm đầu học, kết quả chẳng phải vẫn không bằng em gái mày sao? Loại như mày sau này xách giày cho em mày cũng không xứng!”

Tôi chỉ cười không nói.

Chuyện Tống Nguyên Ý gian lận thi cử từ lâu đã ai cũng biết. Lần dữ nhất là từ hạng hơn một trăm từ dưới đếm lên chép thẳng thành hạng hai toàn khối, ai cũng gọi nó là “chị đại công nghệ”, chỉ có mẹ tôi vẫn bị giấu trong bóng tối.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...