Đứa Con Thừa

Chương 1



1
Ly hôn chưa đầy nửa năm, bố tôi đã tái hôn.

Người phụ nữ kia từng ly hôn, nhỏ hơn bố tôi ba tuổi.

Ngày cưới, tôi bị nhốt trong phòng chứa đồ. Bố cảnh cáo:
 “Mày mà dám gây rối, tao đá/nh chec!”


Chiều tối, khách khứa ra về, bên ngoài dần trở nên yên tĩnh. Tôi mới lén mò vào bếp.

Đang nấu mì gói, bình trà vô ý bị lật. Nước sôi đổ lên người tôi, tôi không nhịn được hét lên.

Cánh cửa đối diện kêu “cót két”, một người phụ nữ nghe thấy động tĩnh liền bước nhanh vào:
 “Có chuyện gì vậy? Bị bỏng ở đâu rồi?”

Bà bế tôi lên. Trên người bà có mùi hương nhè nhẹ, rất dễ chịu.

“Cháu là Tiểu Dư phải không?”


Tôi gật đầu, nhìn đống hạt khô trên giường bà mà nuốt nước bọt.

Bà đưa cho tôi rất nhiều đồ ăn ngon. Tôi do dự vài giây, không dám nhận.

“Cô đừng nói với bố cháu được không?”

“Tại sao?”

“Bình trà bị vỡ rồi… cháu sẽ bị đá/nh.”

Người phụ nữ “ồ” một tiếng.
 “Cô sẽ không nói với ông ấy.”

Tôi vẫn chưa yên tâm:
 “Chúng ta ngoắc tay nhé.”

“Ừ, ngoắc tay.”


Tôi ăn ngấu nghiến, chẳng khác gì đầu lĩnh thổ phỉ. Người phụ nữ nhìn rồi bật cười:

“Cháu biết cô là ai không?”

Tôi không nói gì.

“Từ hôm nay trở đi, cô là mẹ của cháu.”

Tôi khựng lại.

Trong đầu lập tức nhớ tới những câu chuyện cổ tích đã đọc:
 Bạch Tuyết và hoàng hậu độc ác…
 Lọ Lem và bà mẹ kế mưu mô…

Xong rồi! Tôi tiêu rồi!


Tôi ngơ ngác nhìn mẹ kế. Bà bỗng nhíu mày hỏi:

“Sao quần cháu bẩn vậy?”

Tim tôi thắt lại. Tôi vội nhảy xuống giường.

Tấm ga sạch đã bị nhuộm một mảng lớn vết bẩn.

Tôi cúi đầu, hoảng hốt chạy về phía nhà vệ sinh. Mẹ kế kéo tôi lại:

“Sao cháu có ki/nh ngu/yệt mà không dùng băng vệ sinh?”

Mặt tôi đỏ bừng như bị tát một cái:
 “Đừng nói từ đó!”

“Từ nào?”

“Chính là… cái đó.”

“Cái gì mà cái đó? Không phải là kinh nguyệt sao? Không ai dạy cháu à?”

Tôi im lặng.


Ánh mắt mẹ kế nhìn tôi dần trở nên phức tạp.

Ngày đầu tiên tôi có kinh, làm bẩn quần.

Mẹ của một bạn học an ủi tôi rằng đó là chuyện tốt, chứng tỏ tôi đã lớn rồi. Bà còn nói có thể nhờ bố mẹ nấu gì đó ngon cho tôi ăn.

Tôi vui vẻ chạy về nhà.

Chưa kịp mở miệng, mặt tôi đã bị t/á/t một cái thật mạnh.


Mẹ tôi chống nạnh, đá tôi ngã xuống đất. Giọng bà ta the thé chọc thẳng vào tai tôi:

“Con nhỏ không biết xấu hổ! Lắc mông đi ngoài cả ngày, sợ người ta không biết mày là đồ làm đ//ĩ tiềm năng à?”

“Khát đàn ông đến vậy thì còn đi học làm gì! Ngày mai tao nói với giáo viên chủ nhiệm, cho mày ra đứng ở hộp đê/m đi! Xem thằng đàn ông m/ù mắt nào thèm mày!”

Tôi ôm chặt quần, chậm rãi bò dậy, lắp bắp giải thích.


Nhưng lập tức bị mẹ ngắt lời.

“Quần bẩn rồi ai giặt cho mày? Ai giặt? Mày tưởng tao là con ở hầu hạ mày à? Một ngày không làm chuyện đê tiện là khó chịu lắm phải không!”

Năm đó tôi mười tuổi.

Chỉ vì có kinh nguyệt, tôi bị bắt quỳ trên sàn nhà vệ sinh suốt một ngày.

“Mẹ… quần con bẩn rồi… con vẫn đang chảy m/á/u…”

“Chảy thì chảy, nói với tao làm gì? Cút vào phòng mày đi, đồ mất mặt!”

Tôi chưa từng dùng băng vệ sinh.


Mỗi tháng có kinh, giống như một lần bị sỉ nhục.

Chảy m/á/u thì lót giấy vệ sinh.

Lấy nhiều còn bị mắng là ích kỷ.

Quần bẩn, mấy đứa con trai trong lớp huýt sáo trêu chọc.

Mẹ tôi cười khẩy:
 “Giả vờ cái gì? Làm đ/ĩ còn muốn lập đền thờ trin/h t/iế/t à? Tao thấy mày đúng là đồ đê tiện!”


Sau này tôi mới biết.

Ngày đó em gái bị nổi một nốt phỏng trên mặt, có thể ảnh hưởng tới buổi quay video hôm sau.

Mẹ tôi vừa lo vừa giận, liền trút hết lên người tôi.

Mẹ kế là người đầu tiên dạy tôi cách dùng băng vệ sinh.


Bà nói với tôi:

Điều này không hề đáng xấu hổ.

Bà bế tôi lên, nhìn vào mắt tôi:

“Từ nay cô là mẹ của cháu, hiểu chưa?”


2
Em gái tôi rất đẹp.

Mắt to, da trắng.

Chúng tôi là chị em ruột, nhưng không giống nhau chút nào.

Từ nhỏ em đã làm người mẫu nhí, kiếm được rất nhiều tiền, là bảo bối trong tay mọi người.

Bố mẹ từng hơn một lần thở dài:

“Giá như Tiểu Bảo sinh trước thì tốt rồi. Như vậy đã chẳng có con bé lớn kia.”

Ngay cả tên của hai chị em cũng khác một trời một vực.


Khi em gái sinh ra, bố mẹ gần như lật nát cả cuốn từ điển, còn đặc biệt nhờ thầy xem mệnh đặt tên cho em là Tống Nguyên Ý, nghĩa là hạnh phúc viên mãn, mọi chuyện thuận lợi.

Còn tôi tên Tống Dư Thừa.

Không có ý nghĩa gì.

Chỉ đơn giản là đứa thừa thãi nhất trong nhà.


Vì thế khi ly hôn, bố mẹ mỗi người kéo một cánh tay của em gái, đánh nhau để giành quyền nuôi em.

“Tiểu Bảo ngoan, theo mẹ nhé! Mẹ mua cho con váy công chúa đẹp nhất, còn đưa con đi du lịch Pháp!”

“Đừng nghe mẹ con nói! Bố mới là người yêu con nhất! Bố mua nhà cho Tiểu Bảo rồi!”

Họ cãi qua cãi lại.

Thẩm phán dắt tôi, hơi lúng túng hỏi:

“Vậy… ai muốn nuôi cô con gái lớn?”


Trong khoảnh khắc đó, bố mẹ mỗi người lùi lại nửa bước.

Một người khóc lóc nói kinh tế khó khăn, không nuôi nổi tôi.

Người kia nói mình thô lỗ, không hợp nuôi con.

Cuối cùng em gái được xử giao cho mẹ.

Mẹ tôi cười đến mức miệng gần như rách ra.


Bố tôi tức đi/ê/n, t/á/t tôi một cái:

“Con sao chổi chec tiệt! Lúc trước tao nên b/ó//p chec mày, dì/m chec mày!”

Mẹ tôi đứng bên cạnh xem kịch, hả hê nói:

“Đá/nh mạ/nh vào! Đá/nh chec nó đi, anh cũng khỏi phải nuôi, tiện quá!”

Còn tôi chỉ có thể co người lại thành một cục, ngậm miệng không nói.

Chỉ cần tôi không phản bác, không mở miệng,

thì có thể bớt chịu chút đau đớn.

 

Sau khi mẹ kế đến, cuộc sống của tôi ngược lại dễ chịu hơn.

Bà chải đầu cho tôi, nấu bữa sáng, đưa tôi đi học, còn mua cho tôi mấy bộ quần áo mới.

Ít nhất mùa đông cũng không để tay tôi nứt toác vì tê cóng.

Nhưng bên nhà ngoại tôi lại rất khinh thường.

Bà ngoại nói mẹ kế không có ai tốt cả, toàn là đồ đàn bà mưu mô, giả vờ hiền lành, thực chất chỉ nhắm vào chút tài sản của bố tôi.

Tôi bênh mẹ kế vài câu.

Bà ngoại tức giận cầm gậy đánh tôi:

“Con nhỏ chec tiệt! Đồ sói mắt trắng nuôi không khôn! Con đàn bà đó mới đến được mấy ngày, mày đã quên mẹ ruột rồi à? Đáng đời không ai cần mày!”

 

Chương tiếp
Loading...