Bị Cướp Suất Tuyển Thẳng, Tôi Mặc Kệ Đời
1
01
Kết quả kỳ thi liên kết vừa ra, tôi đạt 706 điểm, đứng đầu khối.
Nhưng điều đang chờ tôi không phải là lời chúc mừng, mà là những ánh mắt chế giễu từ bạn bè.
Thầy giáo giữ chặt bảng điểm của tôi, bảo tôi đến văn phòng. Cùng đi còn có Phó hiệu trưởng – bố của Phương Tư Vũ.
Khi nhìn thấy tôi, Phương Tư Vũ ném đến một ánh nhìn thách thức.
Trong phòng làm việc, điều hòa bật ấm áp. Thầy chủ nhiệm đợi chúng tôi ngồi xuống rồi đi thẳng vào vấn đề:
“Suất tuyển thẳng đã có kết quả rồi.”
Ánh mắt thầy lướt một vòng giữa hai đứa, rồi quay sang cười với Phương Tư Vũ:
“Chúc mừng em.”
Tôi giữ vẻ mặt không cảm xúc, chờ thầy nói xong rồi hỏi:
“Vậy còn em?”
Nụ cười của thầy đông cứng lại. “Lục Thiêm Thiêm, thầy gọi em đến là muốn nói chuyện một chút. Thầy biết em học hành chăm chỉ, ba năm qua đạt nhiều thành tích, nhưng em làm việc cẩn trọng, trong khi Phương Tư Vũ thì…”
Tôi tiếp lời:
“Còn Phương Tư Vũ thì học lực trung bình, b/ắt n/ạt bạn, ỷ mạnh hiếp yếu.”
Thầy chủ nhiệm: “…”
Phương Tư Vũ tức giận:
“Lục Thiêm Thiêm, mày nói cái gì hả? Lần trước dạy mày chưa đủ sao?!”
Tôi lạnh lùng liếc cô ta.
Cái gọi là “bài học” của cô ta chính là hò hét đe dọa, nhốt tôi trong nhà vệ sinh, bỏ chuột và sâu bọ vào ngăn bàn, thậm chí ném sách vở của tôi vào thùng rác.
Mà những chuyện này, thầy chủ nhiệm không phải không biết.
Tôi chỉ vào vẻ hống hách của cô ta:
“Ngay cả như vậy, suất tuyển thẳng vẫn phải cho cô ta sao?”
02
Thầy chủ nhiệm có chút lúng túng, ra hiệu cho Phương Tư Vũ rồi quay lại dỗ tôi:
“Với thành tích của em, đại học trong nước đều tùy ý chọn, nhưng…”
Tôi cắt lời:
“Trong thông báo không phải nói rõ, suất sẽ ưu tiên cho người đứng đầu kỳ thi liên kết sao?”
Thầy nhíu mày:
“Nói thì nói vậy, nhưng em cũng đâu thiếu chút điểm đó.”
Không, tôi thiếu.
Lúc mới vào cấp ba, tôi và ba đã cá cược — chỉ cần tôi được tuyển thẳng, tôi có thể không học tài chính, mà được học âm nhạc.
Tôi nhìn lại thầy chủ nhiệm:
“Ba năm qua, tôi đạt năm giải thưởng cấp quốc gia, mười sáu giải cấp thành phố, vô số giải cấp trường, mỗi kỳ thi đều hạng nhất toàn khối. Ngay cả như vậy, suất tuyển thẳng vẫn phải cho cô ta sao?”
Mồ hôi trên trán thầy túa ra như mưa, môi mấp máy không biết nói gì.
Phương Tư Vũ trừng mắt:
“Cậu phiền quá đấy! Nói rõ ràng thế rồi mà, chỉ là một suất tuyển thẳng thôi! Nếu tôi không vui, tôi khiến cậu cả đời không ngẩng đầu lên nổi!”
Tôi mặc kệ cô ta, chỉ nhìn thầy chủ nhiệm.
Đến khi thầy mất kiên nhẫn:
“Quy tắc là chéc, người là sống, suất đã định thì không đổi. Em cố gắng thi đại học thêm vài điểm, cũng chẳng khác gì.”
Tôi gật đầu, rút ánh nhìn lại, quay người bước ra ngoài.
Ra khỏi phòng, tôi nghe thấy Phương Tư Vũ đuổi theo, gọi giật lại:
“Lục Thiêm Thiêm, có người sinh ra đã ở La Mã, có người sinh ra đã là trâu ngựa. Muốn trách thì trách cậu không có ông bố tốt đi!”
03
Rời khỏi văn phòng, tôi lấy điện thoại gọi cho “ông bố trâu ngựa” của mình.
Không bắt máy.
Chẳng bao lâu, ba tôi nhắn WeChat:
“Ba vừa tới Đại sứ quán nước M, có chuyện gì thế, con gái cưng?”
Tôi bật cười nhạt:
“Không có gì.”
Chỉ là có người mắng chúng ta là trâu ngựa thôi mà.
Ba chuyển khoản cho tôi năm trăm nghìn, kèm dòng nhắn:
“Con học vất vả rồi, cầm chút tiền này mua đồ ngon ăn bù đi. Ba phải họp đây, về nước sẽ mang đặc sản cho con.”
Chuông báo tiết học vang lên.
Tôi vừa vào lớp đã nghe thấy giọng Phương Tư Vũ cười khoa trương:
“À, chỉ là suất tuyển thẳng thôi mà, có gì ghê gớm đâu.”
Đám bạn vây quanh cô ta, thấy tôi liền hếch mũi:
“Tất nhiên là giỏi rồi, dù sao thì cũng là suất mà có người nghĩ nát óc cũng không có được.”
“Đúng đó, học giỏi thì sao, vẫn thua chị Tư Vũ thôi.”
Tôi giả vờ như không nghe, ngồi xuống học tiếp.
Giờ ra chơi, thầy chủ nhiệm gọi tôi qua, tôi cũng giả vờ không nghe, đi thẳng qua mặt ông.
Ông túm lấy tay tôi, ghé sát tai, giọng khó chịu:
“Tuần sau có cuộc thi vật lý cấp thành phố, em đại diện trường tham gia đi. Dù sao cũng là cuộc thi lớn, liên quan đến danh dự của trường, em chuẩn bị cho tốt, có gì không hiểu thì hỏi thầy dạy vật lý…”
Giọng ông không lớn, nhưng đủ để cả lớp nghe rõ.
Tôi liếc ông một cái, lạnh nhạt rút tay lại, nói to hơn:
“Không đi.”
04
Lời còn lại của thầy chủ nhiệm nghẹn nơi cổ họng, đôi mắt sau tròng kính trợn tròn, như gặp ma giữa ban ngày.
Không chỉ ông, cả lớp cũng sững sờ.
“Lục Thiêm Thiêm bị gì vậy?”
“Cô ta chẳng phải thích thi mấy cuộc này nhất sao? Ở đâu có danh tiếng là có cô ta, lần này sao lạ thế?”
“À, tôi hiểu rồi, cô ta không được suất tuyển thẳng nên cố tình chống đối thầy đấy.”
“Hừ, tưởng mình là ai, dám uy hiếp thầy sao?”
Thầy chủ nhiệm định thần lại, cau mày chặt hơn:
“Cuộc thi này toàn trường chỉ có một suất, em không đi thì ai đi?”
Tôi tựa vào tường:
“Ai thích thì đi.”
“Lục Thiêm Thiêm, đây không chỉ là vì em, mà còn là vinh dự của trường!”
Tôi khẽ nhướn mắt:
“Ai quan tâm?”
Thầy: “…”
Ông tức đến run tay, giận tím mặt:
“Lục Thiêm Thiêm, mỗi lần thi thầy đều ưu tiên chọn em, cho em bao nhiêu cơ hội, bây giờ em đối xử với thầy như vậy sao?!”
Tôi thật muốn vỗ tay cho cái mặt dày của ông.
Lúc này, Phương Tư Vũ hất cằm đi đến:
“Thầy ơi, cô ta không đi thì để em đi. Kỳ thi vừa rồi em chỉ trừ có năm điểm môn vật lý, ở nhà em vẫn luyện đề thường xuyên, không vấn đề gì.”
Thầy gật đầu:
“Vẫn là Tư Vũ biết điều, thầy không nhìn nhầm em.”
Rồi liếc tôi một cái:
“Đúng là đồ vong ân bội nghĩa.”
05
Đợi thầy rời đi, Phương Tư Vũ trừng tôi một cái dữ dội.
Tôi không chút biểu cảm, chỉ thản nhiên nhìn lại cô ta.
Cô ta nhíu mày:
“Ánh mắt gì thế? Coi thường tôi à?”
Chưa đợi tôi đáp, cô ta đã cười khẩy:
“Đừng tưởng chỉ có mình cậu giỏi, chẳng phải chỉ là cuộc thi vật lý cỏn con sao, tôi nhất định sẽ đạt hạng cao hơn cậu cho mà xem.”
Vì không phải tham gia thi, tôi rảnh cả cuối tuần, hiếm hoi mới về nhà.
Trong phòng khách chỉ có chị dâu đang trông cháu trai. Thấy tôi, chị kinh ngạc hỏi:
“Thiêm Thiêm, không đi ôn thi à?”
Tôi lắc đầu, ngạc nhiên:
“Chị dâu, sao chị biết có cuộc thi?”
“Ngày mai thành phố tổ chức thi vật lý, chị được mời đi kiểm tra phòng thi.”
Nói xong, chị bỗng nhớ ra điều gì:
“Đã về rồi thì đi cùng chị đi.”
“Em đi làm gì?”
“Em không muốn thử làm đề sao? Nghe nói có hai dạng câu hỏi mới, khó lắm đó.”
Tôi lập tức động lòng.
Ngoài âm nhạc, sở thích lớn nhất của tôi chính là giải đề khó — cái cảm giác gỡ từng nút thắt khiến tôi say mê.
Thế là hôm sau tôi đi cùng chị đến trường thi.
Khi kỳ thi bắt đầu, chị thu xếp cho tôi một phòng làm việc để làm thử đề.
Gần hết giờ, chị hùng hổ đẩy cửa bước vào, ném chìa khóa lên bàn đánh “cạch”.
Tôi bị ngắt mạch suy nghĩ, ngẩng đầu hỏi:
“Sao thế?”
Chị hất tóc:
“Không có gì lớn, chỉ là có một nữ sinh gian lận thôi.”
Tôi nhíu mày:
“Đã xử lý chưa?”
“Chưa, tình huống đặc biệt, chị không muốn ảnh hưởng thí sinh khác nên chỉ ghi lại số báo danh, lát nữa sẽ báo cáo.”
Chị nói xong, cầm tập đề tôi vừa làm:
“Làm xong chưa?”
“Gần rồi.”
Chị thu bài của tôi:
“Vậy tốt, chị phải họp, tiện đem bài này đến tổ chấm, em rảnh thì tự bắt xe về trước nhé.”
06
Từ phòng thi bước ra, tôi chạm ngay Phương Tư Vũ và thầy chủ nhiệm.
Thầy rất coi trọng cuộc thi này, đích thân đi cùng cô ta, còn mấy đứa bám đuôi nữa.
Bọn họ vừa nói vừa cười trước cổng, chiếm nửa lối ra. Vừa thấy tôi, ánh mắt cả đám lập tức sáng lên.
Giống như bầy chó lớn nhìn thấy khúc xương, chúng xông lên vây quanh tôi.
“Lục Thiêm Thiêm, cậu đến làm gì?”
“Tôi biết rồi, ngoài miệng nói không thi, trong lòng chắc hối hận chết đi được!”
“Tất nhiên là hối hận rồi, giải nhất được mười ngàn tệ cơ mà, đủ cho cái nhà nghèo của cậu sống lâu lắm nhỉ!”
Thầy chủ nhiệm không hề ngăn, trái lại còn mắng tôi:
“Cho em cơ hội mà không biết nắm, giờ lại bám theo đến đây làm gì?”
Tôi nhíu mày:
“Bám theo?”
Phương Tư Vũ chất vấn:
“Chứ sao biết được địa điểm thi?”
Tôi:
“Liên quan gì cô?”
Cô ta nổi giận:
“Cậu đừng có quá đáng!”
Tôi:
“Biến.”
Đám tay sai của cô ta vội vàng can:
“Tư Vũ, đừng chấp, nó chỉ ghen tỵ với cậu thôi mà!”
Tôi liếc hắn ta:
“Anh cũng biến.”
“…”
Sắp to chuyện đến nơi, thầy chủ nhiệm mới chen vào:
“Thôi được rồi, đừng nói nữa. Tư Vũ, cảm giác làm bài thế nào?”
Vẻ giận dữ của cô ta lập tức biến thành đắc ý:
“Tốt lắm, đề dễ, em làm rất nhanh, chắc chắn sẽ đứng đầu!”
07
Đám bám đuôi vội nịnh:
“Wow, tôi biết ngay Tư Vũ là giỏi nhất mà!”
Thầy chủ nhiệm mừng ra mặt, vỗ vai cô ta phấn khích:
“Nghe nói lần này có thêm dạng đề mới, ngay cả Lục Thiêm Thiêm tôi cũng không dám chắc giành được hạng nhất, em tự tin vậy thật khiến thầy vui!”
Phương Tư Vũ mỉm cười:
“Thầy ơi, Lục Thiêm Thiêm sao sánh được với em?”
Cô ta ngừng một chút rồi kéo dài giọng, chua loét:
“Dù sao thì, cô ta cũng là kẻ thua dưới tay em thôi.”
Tôi hít sâu, quay người định đi.
Cô ta châm chọc:
“Lục Thiêm Thiêm, đi nhanh thế? Ban nãy chẳng cứng rắn lắm sao?”
Tôi “ồ” một tiếng, lạnh nhạt đáp:
“Không so bì, không tranh giành, không tự làm khổ mình vì cầm thú.”
Phương Tư Vũ: “…”
Không biết tối đó cô ta về kể gì với ông bố phó hiệu trưởng.
Tuần sau, trong lễ chào cờ, ông ta cầm micro hùng hồn khen ngợi:
“Học sinh lớp 12-1 Phương Tư Vũ, trong kỳ thi vật lý cấp thành phố vừa rồi đạt thành tích xuất sắc, hãy chúc mừng em ấy trước nào!”
Cả sân trường vang dội tiếng vỗ tay. Ông tiện thể kéo tôi ra so sánh:
“Còn có một học sinh khác, tự cao tự đại, đặt cảm xúc cá nhân lên trên danh dự nhà trường, hoàn toàn không biết nghĩ cho tập thể…”
Chưa kịp nói hết, cổng sau sân trường bất ngờ dừng lại một chiếc xe đen.
Ba người đàn ông mặc vest bước thẳng vào sân.
08
Thầy chủ nhiệm lập tức nhận ra, ánh mắt sáng rực quay sang nói với phó hiệu trưởng:
“Họ là tổ thanh tra của cuộc thi vật lý lần này.”
Nghe vậy, Phó hiệu trưởng Phương Lâm lập tức đặt micro xuống, tươi cười đón tiếp:
“Hóa ra là người của Sở Giáo dục thành phố, hoan nghênh các anh đến thăm trường!”
Ba người bắt tay ông qua loa, người dẫn đầu nói:
“Chúng tôi là ủy viên của ban tổ chức kỳ thi vật lý vừa rồi, hôm nay đến đây để tìm một người.”
Vì micro chưa tắt nên học sinh phía dưới vẫn nghe loáng thoáng.
Phương Lâm không biết là cố ý hay thật sự kích động, mặt đỏ lên:
“Tìm ai vậy?”
“Phương Tư Vũ.”
Phương Lâm ra vẻ đã đoán trước, hét vào micro:
“Tư Vũ, lại đây nào!”
Phương Tư Vũ ưỡn ngực bước lên giữa bao ánh nhìn, lúc đi ngang qua tôi còn hừ khẽ một tiếng.
Ba người xác nhận danh tính xong, mở lời:
“Kết quả cuộc thi vật lý hôm qua đã có, về học sinh Phương Tư Vũ, chúng tôi—”
Chưa nói xong, Phương Lâm đã cắt lời, không giấu nổi phấn khích:
“Tôi biết rồi, chắc các anh đến chúc mừng con bé phải không, thật ngại quá, Tư Vũ từ nhỏ đã xuất sắc, đạt hạng nhất cũng trong dự tính của chúng tôi…”
Ba người thanh tra càng nghe càng ngẩn, cuối cùng không chịu nổi, cắt ngang:
“Xin nghe chúng tôi nói hết!”
“À, à, mời nói.”
Người dẫn đầu rút tờ giấy trong túi ra:
“Sau khi xem xét, học sinh Phương Tư Vũ trong kỳ thi hôm qua đã gian lận.
Chúng tôi quyết định hủy kết quả thi, xử lý kỷ luật và thông báo phê bình toàn thành phố.”
“…”